Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Ngoài trận, Tiểu Kim bọn hắn đang lo lắng cho Tiêu Phàm đột nhiên nhìn thấy ý cười trên mặt Tiêu Phàm, mấy người hơi hơi kinh ngạc.
Người khác bị huyết sắc Nghiệp Hỏa đốt đều kêu thảm không thôi, loại đau khổ này đều không phải người có thể tiếp nhận.
Mà Tiêu Phàm ngược lại lại còn cười được, chẳng lẽ Nghiệp Hỏa với hắn mà nói chẳng những không có bất kỳ cái gì thống khổ, ngược lại là một loại hưởng thụ?
- Biến thái!
- Cầm thú!
Thạch Thánh cùng Sở Phiền nghiến răng nghiến lợi từ giữa hàm răng phun ra mấy chữ, lo lắng trong lòng đối với Tiêu Phàm diệt hết.
Trong trận, Tiêu Phàm nhìn vô số Quỷ Ảnh quanh thân, cùng Huyết Sắc Hỏa Diễm lại lộ ra một sợi ý cười, bất quá ý cười lại lộ ra một cỗ băng lãnh, chỉ là Tiểu Kim bọn hắn ngoài trận cảm thụ không được mà thôi.
- Đủ chưa?
Tiêu Phàm nhàn nhạt mở miệng, không có bất kỳ cái gì e ngại Quỷ Ảnh cùng Nghiệp Hỏa, nói:
- Tiêu Phàm ta tự hỏi không giết nhầm một người nào, các ngươi khi còn sống ta đều dám giết, sau khi chết ta còn sợ gì?
Tiếng nói rơi xuống, một cỗ khí thế đáng sợ từ trên người Tiêu Phàm quét sạch ra, Tu La Thiên Địa Chi Uy hóa thành từng đạo Huyết Sắc Lôi Điện giăng đầy hư không, những Hắc Sắc Quỷ Ảnh đó đều bạo tán ra.
Vẻn vẹn trong nháy mắt, quanh người hắn liền chỉ còn lại những Huyết Hắc Sắc Nghiệp Hỏa, nhìn những Nghiệp Hỏa đó, trên mặt Tiêu Phàm lộ ra một tia ngoài ý muốn: - Nghiệp Hỏa lại còn không biến mất?
Chớp mắt, Tiêu Phàm liền minh bạch, Nghiệp Lực thể nội bản thân vẫn tồn tại, Nghiệp Hỏa liền sẽ không đình chỉ thiêu đốt, Tiêu Phàm trước kia không tin Mệnh Cách, trong lòng hết sức ngạc nhiên.
Nghiệp Lực chẳng lẽ thực sự là Nhân Quả sao? Vậy mà kỳ dị như thế!
Hắn dùng tay bắt những Nghiệp Hỏa đó, nhưng căn bản không đ-ng tới, những Nghiệp Hỏa này tựa như hoàn toàn không tồn tại.
Chẳng lẽ đây chỉ là Huyễn Cảnh mà thôi? Nghiệp Lực thiêu đốt sinh ra một loại hiện tượng đặc thù?
Ở trong mắt Tiêu Phàm, bất luận cái gì khó mà giải thích đều có đạo lý nhất định, tồn tại, khẳng định có căn cứ.
Theo thời gian trôi qua, Tiêu Phàm đã chậm rãi đi đến giữa Trận Pháp, cách Diệp Thiên Tuyết cùng bọn Thị Huyết cũng chỉ có mười trượng mà thôi.