Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Đòi nợ?
Hai người Diệp Trường Sinh cùng Mộ Dung Tuyết vẻ mặt mờ mịt, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, hoàn toàn không hiểu ý của Tiêu Phàm.
Mà Thạch Thánh lại la ầm lên:
- Tiêu lão đại, có cần tay chân đi theo không, thu phí theo giờ, một canh giờ chỉ cần mười khối Thần Thạch.
- Còn có ta, còn có ta, ta chỉ cần năm khối Thần Thạch.
Sở Phiền cũng chỉ sợ thiên hạ không loạn, hai tiểu gia hỏa kêu to lên.
Tiêu Phàm trán đầy hắc tuyến, hai tiểu gia hỏa này bị nghiện rồi, bình thường thích làm vài chuyện mờ ám, vừa mới vào Cửu Tiêu Thánh Thành không bao lâu, không biết có bao nhiêu Hồn Giới bị bọn nó cướp rồi.
Nhìn thấy mười ngón tay của bọn nó mang đầy Hồn Giới, Tiêu Phàm cũng rất muốn đánh bọn nó một trận, nhưng mà nghĩ lại ở thời khắc mấu chốt, Sở Phiền cũng coi như là xuất lực giúp đỡ, Tiêu Phàm cũng liền tha cho bọn nó một lần.
- Thần Thạch không có, muốn mạng thì có một cái.
Tiêu Phàm hung dữ trừng bọn nó một cái.
Cũng không phải Tiêu Phàm hẹp hòi, Thần Thạch trên người hắn không đủ để nuôi sống Tu La Điện, đừng nói mười viên, chính là một viên hắn cũng không nỡ.
Tu sĩ bốn phía nghe thấy bọn Tiêu Phàm nói chuyện về Thần Thạch, không khỏi quăng tới ánh mắt xem thường, không thể không nói, bọn Tiêu Phàm ăn mặc quá bình thường, hơn nữa đối phương nhìn không thấu tu vi của bọn hắn, tất nhiên cũng không cho rằng bọn họ là cao thủ gì.
Người như vậy, sao có thể có Thần Thạch trong truyền thuyết chứ?
- Bữa này, Sở Phiền mời.
Tiêu Phàm cười ha ha, dẫn đầu đứng dậy, liền dẫn đầu ra khỏi quán rượu.
Sở Phiền tức đến nghiến răng nghiến lợi, hung dữ quơ quơ nắm tay nhỏ, Thạch Thánh ngồi ở trên bờ vay Sở Phiền, nói:
- Nếu không hai người chúng ta đoạt Hồn Giới của Tiêu lão đại?
Nghe vậy, Sở Phiền không khỏi rút rút cổ, nói:
- Mỗi lần chịu thiệt đều là ta, muốn cướp ngươi đi cướp.
Sau đó lấy ra một đống Hồn Thạch ném lên bàn, liền vội vàng đi theo Tiêu Phàm.
Lúc này, bọn Tiêu Phàm xuất hiện trên không trung, mấy người không ngừng bay về hướng chân trời, trên đỉnh đầu bọn họ, lơ lửng một tòa phù đảo to lớn, bọn họ tới gần, rốt cục mới thấy rõ ràng sự to lớn của tòa phù đảo này.