Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Sát cơ đáng sợ khiến trong lòng Tiêu Phàm có chút rét run, cảm giác tử vong cách hắn càng ngày càng gần.
- Ngươi tự tìm cái chết!
Tiêu Phàm phẫn nộ quay đầu nhìn về phía Anh bà bà, lại phát hiện Anh bà bà đã nhanh chóng hướng về nơi xa bỏ chạy, tốc độ nhanh vô cùng.
- Tu La Điện Chủ, ngươi đi chết đi!
Anh bà bà cười vang lên, dưới chân không có mảy may dừng lại.
- Diệt Thần!
Tiêu Phàm khẽ quát một tiếng, Tu La Kiếm phóng lợi mang sáng chói, dường như đâm rách tầng tầng không gian, lóa mắt liền đi tới phía sau Anh bà bà.
- Làm sao có thể?
Anh bà bà cảm giác mình bị một đầu độc xà tiếp cận, thân thể vậy mà không thể động đậy.
Nàng nào sẽ nghĩ đến một kiếm Tiêu Phàm vậy mà đáng sợ như thế, có thể xuyên thấu Trận Pháp, hơn nữa ở chỗ này, Tỏa Hồn Châu hẳn là không dùng được mới đúng, bản thân làm sao có thể bị định trụ?
Anh bà bà dùng hết toàn lực hướng về một bên trốn tránh, áo bào đen trên người cổ động, thân thể rốt cục động đậy một cái, chếch đi đạo kiếm khí kia.
Phốc một tiếng, đầu vai Anh bà bà bay huyết, một cánh tay cao cao quăng ra ngoài, đau khiến nàng phát ra tiếng kêu thảm thiết tê tâm liệt phế.
Bất quá cũng ngay tại giây phút này, thân thể Anh bà bà rốt cục có thể động đậy, nàng nào còn dám do dự, đầu cũng không dám quay lại, liền hướng lấy nơi xa bỏ chạy.
Giữa đại trận, Tiêu Phàm nhìn thấy Anh bà bà đào tẩu, thần sắc cũng giận dữ vô cùng, thế nhưng vô số tinh quang không trung đã gào thét mà xuống, hắn căn bản không có tâm tư đi đối phó Anh bà bà.
Dưới chân hắn, vô số trận văn tựa như bỗng sống lại, như vô số tiểu xà ngọ nguậy, đáng sợ dị thường.
- Trận này dùng để lấn trời, bởi vì Tỏa Hồn Châu tồn tại mà kém chút làm trận này bại lộ, cho nên Nhật Nguyệt Nghịch Loạn Trận muốn tiêu diệt ta?
Ánh mắt Tiêu Phàm không ngừng lóe lên, trong lòng vô cùng băng lãnh.
Lần này, hắn quả thật bị Anh bà bà hại một lần, nhìn lít nha lít nhít tinh quang, những nơi đi qua chôn vùi tất cả, toàn thân Tiêu Phàm đều có chút lạnh.