Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Nhóm Tiêu Phàm đứng ở đó, lẳng lặng chờ đợi người của Ưng gia sắp xếp chiến thuyền, thời gian một nén nhang sắp trôi qua, vẻ mặt Dịch Bằng càng ngày càng trầm trọng.
- Công Tử, Hồ Lão Ngũ đoán chừng sẽ không trở về.
Mắt Dịch Bằng liếc nhìn bốn phía, vẫn không thấy bóng dáng của Hồ Lão Ngũ.
- Tiêu huynh đệ, chiến thuyền ra biển đã chuẩn bị xong, chúng ta lúc nào cũng có thể xuất phát.
Lúc này, Ưng gia mang theo hai thủ hạ đi tới, giống như ước gì Tiêu Phàm lập tức ra biển vậy.
Tiêu Phàm vẻ mặt cực kì bình tĩnh, cười cười nói:
- Chờ một chút, cách thời gian một nén nhang vẫn còn một chút nữa.
- Tiêu huynh đệ, không gạt ngươi, trong nhà Hồ Lão Ngũ vừa...
Ưng gia còn muốn thuyết phục Tiêu Phàm điều gì đó.
Nhưng mà lời còn chưa dứt, Dịch Bằng đột nhiên ánh mắt sáng lên, kêu lên:
- Đến rồi!
Nhìn theo hướng Dịch Bằng chỉ, nơi xa đang có ba thân ảnh cấp tốc chạy đến, người cầm đầu chính là Hồ Lão Ngũ, sắc mặt của hắn có chút ửng hồng, hiển nhiên là dốc sức chạy đến.
- Xin lỗi, ta đi tìm hai huynh đệ của ta, bọn họ đều là người rất am hiểu việc đi biển.
Hồ Lão Ngũ thở hồng hộc nói ra.
- Một nén nhang, vừa đúng.
Tiêu Phàm cười cười, sau đó đứng dậy:
- Ta họ Tiêu, các ngươi có thể gọi ta Tiêu huynh đệ, hoặc là Tiêu công tử, những chuyện khác lên thuyền rồi lại nói.
- Được.
Hồ Lão Ngũ gật đầu, dư quang quét qua Ưng gia một cái, muốn nói gì đó cuối cùng lại không nói nữa.
Chiến thuyền Ưng gia chuẩn bị không nhỏ, cao khoảng mười trượng, dài ba mươi bốn mươi trượng, rộng vài chục trượng, có thể đủ cho mấy ngàn người chen chúc, những cái khác không nói, chỉ chiếc chiến thuyền này đã có giá trị không nhỏ.
Chiến thuyền rất nhanh xuất phát, đám Tiêu Phàm được người Ưng gia sắp xếp cho gian phòng rất tốt, ở ngay chỗ đầu thuyền, ngắm nhìn mặt biển rộng lớn.
Mặt trời chiều ngã về tây, hoàng hôn chiếu đến từ phía sau, bóng đám người Tiêu Phàm đều kéo ra rất dài.
- Công Tử, thiên địa linh khí trên biển này vậy mà còn nồng đậm hơn cả trên mặt đất.
Dịch Bằng tham lam hít sâu mấy hơi, cảm giác toàn thân thư thái.
Tiêu Phàm gật gật đầu, thiên địa linh khí trên biển đương nhiên nồng đậm, nhưng so với Cổ Địa vẫn không bằng, không có quá nhiều trợ giúp cho việc thu luyện ChiếnThánh Cảnh.