Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Ầm két!
Sau nửa ngày, quanh thân Tiêu Phàm quanh vang lên một tiếng vang giòn, kim sắc quang mang giống như xiềng xích bao quanh người hắn đều bị nổ đứt, trên mặt Tiêu Phàm cũng hiện ra nụ cười nhàn nhạt.
Rất hiển nhiên, phong ấn Nhị Trưởng Lão tạo ra trên người Tiêu Phàm đã bị phá vỡ.
Lúc phong ấn bị phá vỡ, Tu La Thần Lực cuồn cuộn tràn ngập trong mỗi một tấc da thịt cùng tế bào của Tiêu Phàm, Tứ Trọng Bất Hủ Chi Lực nhanh chóng khôi phục thương thế trên người hắn.
Bị Tử Lôi trọng thương, Tiêu Phàm cũng đã chạm tới Bất Hủ Thiên Địa Chi Uy, Bất Hủ Chi Lực cũng đạt tới Tứ Trọng, khả năng khôi phục của Tiêu Phàm chắc chắn là đứng đầu trong những người cùng cấp.
Nhưng hắn không chỉ lo khôi phục thương thế, mà bắt đầu đánh giá cái Thiên Lao số 3 này, có Hồn Lực, Tiêu Phàm cũng không còn bị động như trước.
Chí ít, nếu có nguy hiểm xuất hiện, Hồn Lực sẽ bắt được trước tiên.
Hồn Lực của Tiêu Phàm chậm rãi khuếch tán ra bốn phương, thần sắc hắn cũng trở nên ngưng trọng, cau mày, không gian này, vậy mà lớn hơn rất nhiều so với tưởng tượng của hắn.
Bốn phía tối tăm mờ mịt, tràn đầy một loại khí tức kiềm chế cùng mục nát, thậm chí còn phảng phất mùi máu tươi.
- Vun vút!
Đột nhiên, một đạo tiếng xé gió vang lên, trong nháy mắt xuyên qua Hồn Lực của Tiêu Phàm, đi tới phụ cân Tiêu Phàm, tốc độ nhanh chóng, không thể tưởng tượng.
Tiêu Phàm phản ứng cực nhanh, chân đạp Kiếm Bộ tránh thoát công kích của đạo lưu quang kia, nhưng vẫn chậm nửa nhịp, đạo lưu quang kia xuyên thủng đầu vai hắn, ngay sau đó truyền đến một cảm giác đau đớn nóng bỏng.
Trên đầu vai hắn, mấy giọt chất lỏng màu vàng đang tại nhanh chóng phân hủy da thịt hắn, cho dù Tiêu Phàm thúc đẩy Bất Hủ Chi Lực cũng không thể loại bỏ.
Bất đắc dĩ, Tiêu Phàm cũng chỉ có thể dẫn ra sức mạnh Tử Lôi, ở chỗ này, hắn không dám tùy tiện thi triển Vô Tận Chi Hỏa, bằng không thì luyện hóa chất lỏng này cũng không cần bao nhiêu lâu.
Cho dù dùng Tử Lôi, Tiêu Phàm cũng phải dùng thời gian mấy giây mới đem cái chất lỏng màu vàng kia luyện hóa hết, tinh thần hắn lúc nào cũng cảnh giác mọi thứ ở xung quanh.
Đạo lưu quang kia đến nhanh, đi cũng nhanh, nếu như không phải bả vai truyền đến cảm giác đau đớn, Tiêu Phàm chắc chắn cho là mình đang nằm mơ.