Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
- Cụ thể là cái gì ta cũng không rõ ràng, ông ngoại ngươi nói, ngọc bội kia có lẽ là một chiếc chìa khoá kho báu, nhưng có thể là một đồ vật khác, ngọc bội kia ngươi cứ giữ lại.
Sở Lăng Vi hít sâu một cái nói.
Tiêu Phàm gật đầu, nhìn ngọc bội trong tay một cái, trong lòng đang nghĩ, nếu như Sở Lăng Tiêu biết rõ chuyện ngọc bội sẽ có cảm tưởng gì đây?
Hắn biết rõ, Sở Lăng Vi chỉ nói cho bản thân, là vì không muốn cho Tiêu Linh Nhi biết việc này, vì chuyện này mà rơi vào nguy hiểm.
Đã như vậy, vậy miếng ngọc bội này hắn cũng không có ý định cho Sở Lăng Vi, nếu như Trọc Mệnh Thiên Vĩ lại phá vỡ phong ấn, đến lúc đó lại nghĩ cách.
Về phần sử dụng ngọc bội phong ấn lần nữa, Tiêu Phàm cũng không quyết định làm việc này, bởi vì không có ai sẽ nguyện ý hi sinh tính mạng mình đi phong ấn Trọc Mệnh Thiên Vĩ.
Cho dù có người nguyện ý, cũng chỉ là trị ngọn không trị gốc, không được thì vứt bỏ Cổ Địa này là được.
Thu hồi ngọc bội, nhìn thấy Tiêu Linh Nhi chu cái miệng nhỏ nhắn, Tiêu Phàm bất đắc dĩ cười một tiếng:
- Có vài thứ, muội biết ngược lại không phải là chuyện tốt.
- Đúng, ngươi có biết vì sao Đại Trưởng Lão muốn bắt ngươi không?
Tiêu Phàm đột nhiên nghĩ tới cái gì, nói tránh đi.
Nghe nói như thế, sắc mặt Sở Lăng Vi cũng trở nên nặng nề, một màn vừa rồi khiến nàng suy ra rất nhiều điều, ở trong mắt Đại Trưởng Lão, chí bảo như Vạn Thánh Dược Các vậy mà không quan trọng bằng Tiêu Linh Nhi, điều này vốn rất quái dị.
- Ta cũng không biết.
Tiêu Linh Nhi lắc lắc đầu nói, vấn đề này nàng cũng không hiểu, từng ấy năm, Đại Trưởng Lão đối với nàng đều thuận theo, nhưng gần đây lại như biến thành một người khác.
- Đúng, những năm gần đây sư tôn vẫn luôn bế quan nghịch vài thứ đồ vật, mấy năm trước ta phát hiện trên mặt sư tôn vô cùng đau nhức, nhìn qua cực kỳ đáng sợ, hơn nữa qua một thời gian lại bị như vậy, ta hỏi sư tôn đến cùng xảy ra chuyện gì nhưng sư tôn đều tránh né.
Tiêu Linh Nhi hồi tưởng lại việc những năm gần đây.