Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Thời gian một hơi trôi qua, một canh giờ rất nhanh liền đến, trăm người dự thi đã lục tục có người hoàn thành luyện đan, chỉ có tầm mười người còn tiếp tục luyện chế.
Mà Tiêu Phàm chính là một người trong đó, hắn vẫn như cũ duy trì động tác, sắc mặt hơi có chút trắng bệch, bất quá còn theo hắn khống chế.
- Trăm tức thời gian cuối cùng.
Thanh âm Lục Bá Hậu vang lên, thần sắc hắn đạm mạc nhìn Tiêu Phàm, khóe miệng hiện ra một vòng cười tà, hắn chỉ ước gì Tiêu Phàm xấu mặt.
Lần trước bị Tiêu Phàm giận mắng và khinh thường, Lục Bá Hậu mặc dù không muốn cùng Tiêu Phàm trí khí, nhưng hắn còn nhớ thù.
Gọi ngươi trẻ tuổi phách lối, lần này xem ngươi như thế nào thông qua một cửa này.
Đương nhiên, Lục Bá Hậu cũng biết, cho dù Tiêu Phàm không được cũng có khả năng tiến vào vòng thứ ba, bởi vì vòng thứ nhất Tiêu Phàm thông cửa thu hoạch được một trăm điểm tích lũy.
Mà có thể tiến vào vòng thứ ba có 20 người, Tiêu Phàm có một trăm điểm tích lũy đã đủ để tiến vào vòng thứ ba.
Chỉ bất quá có thể nhìn thấy Tiêu Phàm xấu mặt, đối với Lục Bá Hậu mà nói cũng là một việc vui, ít nhất có thể giáo huấn Tiêu Phàm một cái.
Oanh một tiếng vang thật lớn, chỉ thấy Luyện Dược Đỉnh của Sở Vân Phi đột nhiên phóng lên tận trời, Sở Vân Phi liên tục đánh ra mấy cái thủ quyết, thiên địa linh khí cuồn cuộn trút vào bên trong Luyện Dược Đỉnh.
Sau ba hơi thở, nóc Luyện Dược Đỉnh bỗng nhiên xông mở, một đạo huyết sắc lưu quang từ trong đó bay ra, Strong tay ở Vân Phi chẳng biết lúc nào có một cái bình ngọc bạch sắc.
Đồng thời hắn đưa tay, đạo huyết sắc lưu quang liền chui vào bên trong bình ngọc.
Cái động tác này giống như nước chảy mây trôi, cũng liền phát sinh trong mấy tức thời gian, trên mặt Sở Vân Phi hiện lên nụ cười, lau lau mồ hôi trên gương mặt, nghiền ngẫm nhìn về phía Tiêu Phàm.
- Chúc mừng Đại Thiếu luyện đan thành công.
Lúc này, Sở Hinh đi tới cạnh Sở Vân Phi, khẽ khom người chúc mừng.
- Hinh Nhi, ngươi không cần khiêm tốn, ngươi có thể nhanh hơn ta rất nhiều.
Sở Vân Phi cười nhạt một cái nói, trên mặt rất có mấy phần vẻ tự đắc.
- Nếu như không phải Đại Thiếu để cho chúng ta hơn nửa canh giờ, lại ai có thể cùng Đại Thiếu so sánh?