Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Chỗ cửa thành giao giữa Trung Thành cùng Ngoại Thành có mấy đạo thân ảnh đi qua đi lại, thần sắc vô cùng nóng nảy.
- Tứ Thiếu!
Đột nhiên, trong đó một người bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về phía không trung, trên mặt lộ ra vẻ lo lắng, nơi đó đang có ba đạo thân ảnh nhanh chóng chạy đến.
Người tới không phải ai khác, chính là Mộ Dung Lãng Trần, Lăng Ngạo cùng Hoàng Phủ Tinh Vũ.
- Các ngươi ở chỗ này làm cái gì?
Mộ Dung Lãng Trần ba người rơi xuống mặt đất, nhìn mấy người kia cau mày một cái, trong mắt có một chút không thích:
- Ta nói sẽ kịp thời chạy về, chẳng lẽ các ngươi còn không tin ta? Có chuyện gì tìm Mộ Dung Hi là được.
- Không phải, Tứ Thiếu, Mộ Dung Hi sư huynh, hắn, hắn chết rồi!
Mấy người bị khí thế Mộ Dung Lãng Trần chấn nhiếp, trong đó một người lấy dũng khí nói ra.
Tiêu Phàm cũng không nghĩ đến có một số người cũng không đi trụ sở Nam Vực quấy rối, bọn hắn nhìn thấy Mộ Dung Hi bị giết, trước tiên sẽ tới cửa thành chờ đợi Mộ Dung Lãng Trần bọn hắn.
Đương nhiên, cho dù Tiêu Phàm biết cũng sẽ không đặt ở trong lòng, Mộ Dung Lãng Trần thì như thế nào, không phải là bị bản thân đập bay như thường sao.
- Cái gì?
Mộ Dung Lãng Trần lông mày nhíu lại, sát khí băng lãnh từ trên người hắn nở rộ mà ra:
- Là ai gan chó lớn như vậy, ngay cả người nhà Mộ Dung ta đều dám giết?
Giờ phút này Mộ Dung Lãng Trần đang giận trên đầu, trước đó bị Tiêu Phàm cùng Sở Linh Nhi đánh một bàn tay, trong lòng kìm nén một hơi không cách nào phát tiết.
Tiêu Phàm cường đại cũng liền thôi, Ngoại Thành vẫn còn có người dám giết người Mộ Dung gia tộc hắn, lửa giận Mộ Dung Lãng Trần trong nháy mắt bộc phát.
- Là một tu sĩ Nam Vực, không biết hắn tên gọi là gì, hiện tại bọn hắn đang giương cung bạt kiếm, mấy người chúng ta đành phải đến nơi này tìm Tứ Thiếu xin giúp đỡ.
Người kia sắc mặt khó xử nói.
- Thật đúng là một đám phế vật, ngay cả tên đều không biết đã bị người ta giết.
Mộ Dung Lãng Trần bùng lên lửa giận, hắn tới Cổ Thành Sở gia khắp nơi vấp phải trắc trở, liền không có đụng một việc vui vẻ nào cả.
Khí thế Mộ Dung Lãng Trần vô cùng cường đạo, mấy tu sĩ Chiến Đế cảnh chỗ nào chịu đựng được, đứng ở đó nơm nớp lo sợ.