Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
- Sư tôn!
Huyết Vô Tuyệt nắm lấy tay Túy Ông, lớn tiếng gào thét, nước mắt cũng nhịn không được nữa chảy ra.
Mà Tiêu Phàm ngược lại là bình tĩnh lạ thường, con ngươi băng lãnh nhìn Kỳ Hiểu phía xa, hai mắt vằn vện tia máu, sát ý đáng sợ từ trên người hắn tản ra.
Thân thể hắn chậm rãi biến hóa, Tu La Thần Dực lại hiện ra, toàn thân đan xen Kim Sắc Vô Tận Chi Hỏa, trên trán mọc ra một đôi sừng dài huyết sắc!
- Sư đệ!
Huyết Vô Tuyệt thấy thế sắc mặt đại biến, muốn gọi Tiêu Phàm tỉnh lại nhưng Tiêu Phàm không để ý tới.
- Tu La!
Nơi xa, Kỳ Hiểu cùng Bắc lão đại chiến thấy thế trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc, mặc dù hắn biết rõ Tiêu Phàm chính là Tu La Điện Chủ, nhưng thấy lại là một chuyện khác.
- Tiêu Phàm, ngươi quên lão sư vừa mới cùng ngươi nói chuyện sao?
Bắc Lão gầm thét một tiếng, vận chuyển Hồn Lực, hư không mãnh liệt rung động.
- Lão sư nói?
Tiêu Phàm tự lẩm bẩm, hai mắt đỏ bừng biến thanh minh, chậm rãi từ bên trong loại trạng thái lui ra, thân thể cũng dần dần khôi phục nguyên dạng.
Hắn tự nhiên nhớ kỹ Túy Ông nói, lực lượng cường đại nhất là tu giả tự thân, nếu như quá độ ỷ vào Tu La Truyền Thừa, một ngày nào đó sẽ bị lạc mất bản thân.
Tu La Truyền Thừa tất nhiên đáng sợ, nhưng tương tự cũng sẽ làm tâm thần một người hoang mang, nhất là sau khi biến thành Tu La Toàn Thể, Tiêu Phàm sẽ cắt đứt liên hệ với thân thể.
Lúc trước nếu như không phải Tiểu Ma Nữ kịp thời gọi hắn tỉnh lại, đoán chừng bây giờ còn luân hãm trong đó, vĩnh viễn cũng vô pháp thức tỉnh.
Nghĩ vậy, Tiêu Phàm giật mình, cho tới nay chính mình cũng quá mức ỷ vào ngoại lực, Tu La Truyền Thừa cũng tốt, Bạch Thạch cũng được, những lực lượng này căn bản liền không phải thuộc về hắn.
Nếu như bỏ qua những đồ vật này, hắn lại tính được gì đây?
Vạn nhất có một ngày không cách nào sử dụng những lực lượng này, hắn như thế nào đối địch?
Hít sâu một cái, Tiêu Phàm khôi phục bình tĩnh, hướng về phía Túy Ông lạy một cái thật sâu, sau đó nhìn về phía Huyết Vô Tuyệt, truyền âm nói: