Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Tiếng va chạm tất tất tốt tốt vang lên, từ đầu như là tiếng mưa rơi, thanh âm chậm rãi lớn dần, sau đó giống như tiếng chim chung cổ.
Lúc đám người quay đầu nhìn lại, sương mù mờ mịt kia đột nhiên giống như thuỷ triều rút xuống, một mảnh khô trắng chiếm lấy chỗ đó.
Những đồ vật khô trắng này không có gì lạ, mà là Bạch Cốt chất đầy dưới đất mà trước đó bọn hắn nhìn thấy, nhưng là giờ phút này, Bạch Cốt đã hoàn toàn sống lại.
Những Bạch Cốt này rõ ràng không có nửa điểm sinh mệnh ba động, nhưng bọn chúng lại quỷ dị động đậy, thực sự quá lạ kỳ, đại bộ phận tu sĩ không khỏi xoa xoa hai mắt, giống như ban ngày thấy ma.
Chỉ có con ngươi Ảnh Phong vô cùng bình tĩnh, nhìn thấy những Bạch Cốt lít nha lít nhít này, trong đầu hắn trong nháy mắt nhớ tới đã một tình cảnh đã từng thấy qua.
Đó chính là lúc hắn cùng Tiêu Phàm, Nam Cung Tiêu Tiêu từng ở Tuyết Nguyệt Hoàng Triều rơi vào bên trong sông băng, ở dưới đáy sông cũng gặp vô số Bạch Cốt tạo thành Khô Lâu.
Cảnh tượng này, quá giống, nếu như không phải nơi này ngột ngạt hơn, Ảnh Phong tuyệt đối sẽ coi là bản thân lại đi đến chỗ đó.
Ken két ~
Trong ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, những Bạch Cốt kia đột nhiên hoạt động, có tới mấy Bạch Cốt lắp ráp cùng một chỗ, biến thành một con quái vật mới.
Bọn hắn nhìn thấy có vài quái vật, từ mặt đất lấy ra một cái xương đầu, lắp vào bên trên xương sống của mình, từng bước một đi tới hướng bọn hắn, vẫy hai tay, tựa như một sinh mệnh thật sự.
Mà đây mới chỉ là một bộ Khô Lâu trong số đó mà thôi, Khô Lâu trước mắt bọn hắn có tới hàng vạn, bọn chúng tạo thành các hình dạng thiên kì bách quái.
Có Khô Lâu cao đến mấy chục trượng, có Khô Lâu nhỏ bé như hạt bụi, nhưng không ngoài dự liệu, bọn chúng đều tản ra khí tức cực kỳ đáng sợ, yếu nhất cũng là Chiến Vương cảnh.
- Ô ô ~
Một trận thanh âm như quỷ gào, quanh quẩn trong không gian u ám, mọi người nghe được tê cả da đầu, lại cộng thêm tình cảnh trước mắt, bọn hắn chỉ cảm thấy như đến ngày tận thế, toàn thân run rẩy không thôi.