Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Nhìn qua Huyền Ngọc Thiên Đỉnh trắng noãn như ngọc, Tiêu Phàm vẻ mặt nghiêm túc tới cực điểm, dù là gặp gỡ Diệp Trường Sinh cũng không có ngưng trọng như thế.
Huyền Ngọc Thiên Đỉnh lơ lửng, hư không khí sóng quay cuồng, thực chất hóa hồn lực như là thủy triều đập trên người Tiêu Phàm, hắn tóc dài tung bay, áo bào phần phật.
- Tiêu Phàm, thực lực ngươi quả thật không tệ, mặc dù ngươi có thể chiến thắng Diệp Trường Sinh, nhưng chỉ là vừa lúc khắc chế Diệp Trường Sinh mà thôi. Nói thật, nếu như toàn lực ứng phó, Diệp Trường Sinh cũng chưa chắc có thể có thể là đối thủ của ta, ngươi bây giờ có hối hận không?
Sắc mặt Sở Nhạn Nam lạnh lùng quan sát Tiêu Phàm, giống như nhìn một con kiến hôi.
Diệp Trường Sinh phía trên tòa sơn phong thứ ba nghe vậy hơi nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc, khí tức trên người Sở Nhạn Nam phát ra hiển nhiên cũng vượt qua hắn dự liệu.
Giờ phút này, hắn dùng hết toàn lực đang khôi phục cánh tay trái đứt gãy nhưng mà dù là hắn đem hết toàn lực cũng vô pháp dùng Bất Tử Điểu Chiến Hồn trọng sinh tay cụt.
Nhục thân bị thương chỉ là huyết nhục thụ thương, tự nhiên có thể đủ Hồn Lực chữa trị, nhưng muốn tay cụt trọng sinh, khả năng liền không đơn giản như vậy, trừ phi hắn có thể chân chính lĩnh ngộ được Chiến Hồn Bí Kỹ của Bất Tử Điểu.
Làm cho Diệp Trường Sinh kinh hãi nhất là hắn còn có thể rõ ràng cảm nhận được một cỗ lực lượng cực kỳ ngoan cố tác dụng trên cánh tay hắn, ngăn cản tay cụt trọng sinh.
Diệp Trường Sinh dư quang vừa hung ác quét Tiêu Phàm một cái:
- Mối thù chặt tay này, Diệp Trường Sinh ta tất báo!
- Tại sao ta cảm giác hắn so với Diệp Trường Sinh còn cường đại hơn?
- Đây thực sự là Sở Nhạn Nam sao? Khí tức này tối thiểu nhất cũng hẳn là Chiến Đế hậu kỳ.
- Một người thực lực cường đại có lẽ không đáng sợ, nhưng nếu như hắn còn là một kẻ mưu mô âm hiểm vậy thì vô cùng đáng sợ rồi, Tiêu Phàm có thể là đối thủ của hắn không?
Đám người cảm nhận được khí tức trên người Sở Nhạn Nam cũng hãi hùng khiếp vía một trận.
- Hối hận, ta cho tới bây giờ không biết cái gì gọi là hối hận, ngươi liền tự tin ăn chắc ta như vậy, vừa nãy có người cũng cho là như thế, đáng tiếc cuối cùng bị ta đoạn một tay, chẳng lẽ ngươi sẽ không sợ đánh mặt bản thân sao?