Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Diệp Trường Sinh hung hăng đập phía trên mặt đất, trong miệng máu tươi cuồng phun, nhục thân hắn thập phần cường hãn, đất đá trên mặt đất tất cả đều bị nổ tung, vị trí hắn đứng xuất hiện một cái hố sâu to lớn.
- Tiêu!!!Phàm!!!
Diệp Trường Sinh đứng dậy ngửa mặt lên trời gào thét, Chiến Hồn Bất Tử Điểu cùng Chiến Hồn Tịch Diệt Kiếm lơ lửng, hừng hực hỏa diễm thiêu đốt lên, khí thế càng ngày càng đáng sợ.
Giờ phút này Diệp Trường Sinh đã triệt để động sát niệm.
- Ngươi là đang gọi ta sao?
Đột ngột có thanh âm vang lên, chỉ thấy Tiêu Phàm xuất hiện lần nữa, khí thế cuồng bạo từ trên người hắn mãnh liệt bạo phát ra, lại là một quyền nện ở một bên trên mặt khác Diệp Trường Sinh.
- Oa ~
Diệp Trường Sinh lại phun ra mấy ngụm máu tươi, trong lòng biệt khuất vô cùng.
Hắn lần nữa thi triển lực lượng Chiến Hồn nhưng lại phát hiện Chiến Hồn căn bản không nghe sai khiến, mặc dù vẻn vẹn chỉ trong nháy mắt thời gian, nhưng loại cảm giác này khiến Diệp Trường Sinh trong lòng thập phần không chắc.
- Là ngươi đang làm trò quỷ!
Diệp Trường Sinh bay ngược ra mấy chục trượng, thân hình rốt cục dừng lại, quỳ một chân trên đất, một mặt phẫn nộ nhìn Tiêu Phàm.
- Phải thì như thế nào?
Thần sắc Tiêu Phàm đạm mạc, căn bản không cho Diệp Trường Sinh cơ hội phản kháng, trái một quyền, phải một cước, đánh Diệp Trường Sinh căn bản không có bất kỳ sức phản kháng nào.
Cũng không phải Diệp Trường Sinh thực không chịu được như thế, mà là bởi vì Chiến Hồn hắn không nhận hắn khống chế, có Tỏa Hồn Châu, Tiêu Phàm đã đứng ở thế bất bại.
Đương nhiên nếu như Chiến Hồn Diệp Trường Sinh có thể hoàn toàn hoà vào Huyết Mạch, Tiêu Phàm liền không làm gì được hắn.
- Ngươi không phải muốn phế ta một cánh tay sao?
Tiêu Phàm gầm thét một tiếng, lấy chưởng hóa đao, xẹt qua cánh tay trái Diệp Trường Sinh, một đạo máu tươi bắn ra, một cánh tay trong nháy mắt rời cơ thể.
- A!
Diệp Trường Sinh kêu thảm, tay phải bưng lấy cánh tay trái, trên mặt lộ ra vẻ thống khổ, nổi gân xanh, mồ hôi lớn chừng hạt đậu lăn xuống.
- Ngươi không phải nắm giữ Bất Tử Điểu Chiến Hồn à, không biết có thể phục hồi cánh tay ngươi như cũ hay không?
Tiêu Phàm khóe miệng hiện ra một tia cười lạnh, lách mình lại là một cước đá ra.