Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Sắc mặt Tiêu Phàm âm trầm đáng sợ, bên ngoài thân hắn có một tầng ánh sáng màu đỏ ngòm nhàn nhạt nở rộ, sát khí vô cùng kinh khủng hóa thành kiếm khí thực chất hóa tàn phá bừa bãi, có thể nghĩ Tiêu Phàm giờ phút này rất phẫn nộ.
- Sau đó thì sao?
Tiêu Phàm trầm giọng nói.
- Về sau, ta nằm trên giường nửa tháng, có một ngày, ban đêm ta mơ một giấc mộng, bên trong giấc mộng kia ta sống vô số năm, ta thấy rất nhiều người, trải qua rất nhiều sự tình, chờ thời điểm ta tỉnh lại, thân thể ta vậy mà khôi phục, hơn nữa, ta phát hiện thể nội bản thân lại thêm một cái Chiến Hồn.
Sở Phiền chậm chạp nói.
Nói đến nơi này, Sở Phiền đột nhiên cười lên, tựa như đang giễu cợt Sở gia, lại nói:
- Sở gia nói ta thức tỉnh Hồn Tộc Huyết Mạch, sau đó liền cho ta rất nhiều thiên tài địa bảo để cho ta thôn phệ, ngươi không biết, Hồn Tộc chỉ cần có đầy đủ Hồn Lực liền có thể đột phá, cho nên thời gian nửa tháng, ta liền đột phá đến Chiến Hoàng đỉnh phong.
- Vậy ngươi làm sao trốn đi?
Tiêu Phàm hỏi, trong lòng thầm than, quả nhiên vẫn còn con nít, khóc cũng dễ dàng, cười cũng dễ dàng.
Khó trách Sở Phiền biểu hiện cùng tiểu hài không giống, nguyên lai hắn tuổi còn nhỏ liền đã trải qua nhiều sự tình như vậy, hơn nữa, hắn làm giấc mộng kia đoán chừng cũng rất không đơn giản.
- Lúc ấy, ta nhanh đột phá Chiến Đế cảnh, đồng thời, bên trong cảm giác có một loại nguy hiểm tới gần, ta lúc ấy liền chuẩn bị chạy trốn.
Sở Phiền vừa cười vừa nói:
- May mà lão bà cứu ta, bằng không ta thực sự hẳn phải chết không nghi ngờ.
- Lão bà ngươi?
Tiêu Phàm mặt xạm lại, tiểu thí hài mới năm tuổi đi, vậy mà ông cụ non đến một câu "Lão bà của ta", Tiêu Phàm thiếu chút nữa thì nhịn không được đem hắn đánh một trận tơi bời.
Bất quá ngẫm lại vẫn thôi đi, tiểu gia hỏa đã đủ đáng thương rồi.
Sau đó Tiêu Phàm lại lấy lại tinh thần, nửa tháng đột phá Chiến Đế, dạng tốc độ này có vẻ như cũng quá nhanh đi, cũng liền lần trước Vân Phán Nhi thức tỉnh một loại lực lượng thần bí huyết mạch có thể so sánh.