Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Một nơi của Chiến Hồn Đại Lục, một dãy núi nguy nga như một chuôi Thần Kiếm chọc vào mây xanh, bắt đầu từ sườn núi liền bị mây mù bao phủ, không có ai thấy rõ đỉnh của nó.
Có điều, Chiến Hồn Đại Lục có một truyền thuyết, ngọn núi này chính là ngọn núi đệ nhất Chiến Hồn Đại Lục, ngạo nghễ quan sát đất trời.
Xa xa nhìn lại, có một thềm đá nhỏ bé hẹp dài thông hướng chỗ sâu mây mù, còn có thể nhìn thấy không ít tu sĩ đang từng bước một leo lên dọc theo thềm đá, trong đó không thiếu cường giả Chiến Đế cảnh, ánh mắt bọn hắn nhìn về phía đỉnh dãy núi đều là vẻ thành kính.
Nếu người không biết nhìn thấy, nhất định sẽ kinh ngạc không thôi, loại ánh mắt thành kính này, thực sự là biểu hiện của tu sĩ Chiến Đế cảnh sao?
Cũng đúng lúc này, ngọn núi đột nhiên hơi rung động một cái, mặc dù cũng không phải là rung động mãnh liệt, nhưng lại khiến xung quanh ngọn núi ầm ĩ lên.
- Chuyện gì vậy, tại sao ta cảm giác Thiên Thần Phong vừa rồi rung động một cái, động đất sao?
- Đùa cái gì chứ, Thiên Thần Phong chính là ngọn núi đệ nhất của Chiến Hồn Đại Lục, giống như đỉnh thiên thần trụ, hơn vạn năm cũng không mảy may rung động, làm sao có thể động đất chứ!
- Cũng phải, có điều vừa rồi ta cũng cảm nhận được chấn động khẽ, có thể là một vị đại nhân nào đó đột phá, tạo thành uy thế quá lớn, khiến cho chúng ta sinh ra Huyễn Cảnh!
- Mọi người tốt nhất nên yên tĩnh lại, đừng quấy nhiễu các vị đại nhân, nếu không cho dù chết cũng không thể chuộc lại được lỗi lầm của chúng ta đâu.
Sau giây phút ầm ĩ ngắn ngủi, trên ngọn núi chỉ còn lại một khoảng tĩnh mịch, rất nhiều tu sĩ tiếp tục leo lên, bước từng bước một, không ai dám mảy may nghĩ gì nữa.
Đồng thời, ở một tòa cung điện nguy nga trên đỉnh mây mù, đột nhiên có mấy thân ảnh tụ tập tại cửa ra vào, trên thân mỗi người đều lộ ra vẻ lo lắng.
Bọn hắn rất muốn vào vào đại điện, nhưng mà lại không dám tự tiện xông vào, tựa như đang đợi người nào đó cho phép.
- Tất cả vào đi.
Đột nhiên, một thanh âm hùng hậu mà tang thương vang lên, cùng lúc đó, đại điện ầm vang mở ra, mấy người ở cửa ra vào nơm nớp lo sợ đi vào.