Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
- Tiểu tử, ngươi yên tâm, Bản Thánh sẽ không để cho ngươi chết thống khoái!
Lăng Thừa Đạo nào sẽ nghĩ đến lúc này Tiêu Phàm còn dám chống đối hắn, sắc mặt lập tức trở nên dữ tợn vô cùng, hận không thể đem Tiêu Phàm chém thành tám khối, bất quá vừa nhìn thấy thi thể Lăng Băng Điệp, hắn liền không muốn tuỳ tiện buông tha Tiêu Phàm như thế.
- Ông!
Một đạo khí tức đáng sợ từ thể nội hắn xuất hiện, ngay sau đó một cỗ khí tức cực nóng tràn ngập tứ phương, đó là lực lượng hỏa diễm thực chất hóa.
Đạt tới Chiến Thánh cảnh, đã nắm giữ Thiên Địa Chi Lực chân chính, trong nháy mắt liền có thể diệt sát Chiến Đế cảnh, bất quá, Lăng Thừa Đạo không muốn Tiêu Phàm chết đi dễ dàng như vậy.
Nếu như hắn muốn Tiêu Phàm chết, hắn căn bản cũng không cần xuất thủ, trực tiếp dùng công kích linh hồn, Tiêu Phàm liền nhất định tiếp nhận không được, đáng tiếc, Lăng Thừa Đạo không muốn Tiêu Phàm thống khoái chết đi như vậy.
Trong nháy mắt, biển lửa ngập trời đem Tiêu Phàm vây quanh ở trung ương, Tiêu Phàm trong đôi mắt tu sĩ bốn phía biến mất không thấy gì nữa.
Hắn vẻ mặt nghiêm túc vô cùng, hỏa diễm cực nóng thiêu đốt lấy hắn, nếu như không phải ngoại thân dùng Vô Tận Chiến Hồn hộ thể, đoán chừng đã sớm tiếp nhận không được.
Dù vậy, Vô Tận Chiến Hồn cũng ngăn cản không bao lâu, dù sao, Vô Tận Chiến Hồn không phải Chiến Hồn hoàn chỉnh, hơn nữa Tiêu Phàm cũng không phát huy ra uy lực chân chính của Vô Tận Chiến Hồn.
- Bản Thánh muốn đem linh hồn ngươi rút ra, dùng hỏa diễm đốt luyện mười năm, thi thể ngươi, ta sẽ cắt xuống từng khối cho chó ăn.
Lăng Thừa Đạo nhìn Tiêu Phàm, cơ hồ từng chữ nói ra quát.
- Lão thất phu, hôm nay ngươi chưa hẳn giết được ta.
Đúng lúc này, khóe miệng Tiêu Phàm giương lên, nghiền ngẫm nhìn Lăng Thừa Đạo.
- Không giết được ngươi?
Lăng Thừa Đạo không những không giận mà còn cười, bản thân đường đường Chiến Thánh, nếu như ngay cả một cái Chiến Đế sơ kỳ đều giết không chết, vậy ta còn không bằng tìm khối đậu hũ đập đầu chết đến.
Nhưng mà sau một khắc, tiếu dung trên mặt Lăng Thừa Đạo bỗng nhiên cứng đờ, kinh hãi nhìn về phương hướng Tiêu Phàm.