Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
- Ta chỉ có 50 vạn.
Tô Mạch Hàn lấy ra một tấm Hồn Thạch Tạp, có chút đau lòng nói.
1 ức 5000 vạn Thượng Phẩm Hồn Thạch đối với Tô Mạch Hàn tới nói, đây là một con số không hề nhỏ, trước đó bị Tiêu Phàm hố 30 vạn Cực Phẩm Hồn Thạch, trên người hắn đã không còn lại bao nhiêu.
50 vạn này cơ hồ đã là tất cả tích súc của hắn, nguyên lai chỉ muốn cùng Độc Cô Trường Phong hơn thua một phen, nào sẽ nghĩ đến đem một đầu Bát Giai Khôi Lỗi Thú đấu giá lên cái giá trên trời.
- Má nó, đoán chừng Trường Phong tiểu nhi ở bên kia đang mừng thầm.
Tô Mạch Hàn oán thầm một trận.
- Tôn quý khách nhân, đồ vật ngài đấu giá được đã đưa đến.
Đúng lúc này, bên ngoài phòng vang lên một thanh âm nhẹ nhàng mềm mại.
Vân Khê mở cửa phòng, lại là nhìn thấy một nữ thị giả mặt mỉm cười đứng ở cửa, ở sau lưng nàng còn đứng hai tên nam tử trung niên Chiến Đế cảnh, rất hiển nhiên là đến hộ tống Khôi Lỗi Thú.
Nhìn thấy người này, Tô Mạch Hàn lộ ra vẻ khó xử, 150 vạn Cực Phẩm Hồn Thạch hắn không lấy ra được rồi, đành phải đem ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Tô Mạch Huyên và Tiêu Phàm.
Tô Mạch Huyên tức giận trừng Tô Mạch Hàn một cái, cuối cùng vẫn không đành lòng nói:
- Ta đây chỉ có 60 vạn, cái khác ngươi tự nghĩ biện pháp.
Cộng thêm thêm Tô Mạch Hàn 50 vạn, đã có 110 vạn, bất quá so với 150 vạn còn chênh lệch không nhỏ, sau đó hai người nhao nhao nhìn về phía Tiêu Phàm.
Tiêu Phàm một mặt im lặng, các ngươi đều là thiên tài đại gia tộc trong tay có mấy chục vạn Cực Phẩm Hồn Thạch, ta tìm đâu ra đây.
Trên người Tiêu Phàm có hơn 50 vạn Cực Phẩm Hồn Thạch, nhưng mấu chốt là một hơi xuất ra 40 vạn, trên người Tiêu Phàm hắn sẽ không còn tiền dằn túinữa, đi ra khỏi nhà, chừa chút Hồn Thạch trên người vẫn là chuyện nên làm.
Ngẫm lại, Tiêu Phàm đưa tay lấy ra một viên Đan Dược màu vàng, đan hương nồng đậm lan tỏa ra.
- Đan hương thật nồng nặc, đây là Bát Phẩm Đan Dược?
Tô Mạch Hàn trợn to hai mắt, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Đan Dược trong tay Tiêu Phàm.
- Đây là Đan Dược gì, ta làm sao chưa thấy qua bao giờ?
Đôi mắt Tô Mạch Huyên lấp lóe, nàng phát hiện mình càng ngày càng nhìn không thấu Tiêu Phàm.