Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Tầm mười khắc trước khi Tiêu Phàm tiến vào sàn bán đấu giá, trong gian số 2, một nam tử thanh niên mặc cẩm bào trắng đang ngồi.
Tay hắn cầm quạt xếp, chầm chậm phe phẩy, sợi tóc màu đen bay múa, nằm trên ghế bành nhàn nhã tự đắc nhìn chằm chằm Phòng Đấu Giá phía dưới, sau lưng hắn, còn có một nam một nữ đang đứng, ánh mắt nhìn về phía thanh niên cẩm bào tràn ngập vẻ cung kính.
Nếu như Lôi Hạo nhìn thấy, đoán chừng có thể nhận ra, nam tử đứng đó chính là người xem bệnh cho hắn Vân Tranh.
- Thiếu gia, ngài thân phận tôn quý, không cần thiết vì một gốc Kỳ Lân Diệp mà tự mình đến Hạ Trọng Thiên.
Vân Tranh nịnh nọt nhìn thanh niên cẩm bào.
- Đúng thế, thiếu gia, chúng ta thay ngài mang Kỳ Lân Diệp trở về là được.
Nữ tử kia cũng nịnh nọt nói.
Thanh niên cẩm bào thu hồi quạt xếp, cười nhạt một cái nói:
- Rất lâu không tới Hạ Trọng Thiên, tới đây hoạt động một chút gân cốt. Hơn nữa, bản thiếu gia nghe nói Lôi Hạo, Tô Mạch Hàn đều thua ở Hạ Trọng Thiên, bản thiếu gia ngược lại muốn tự mình nhìn xem người nào có thực lực dạng này.
- Việc này thuộc hạ đã nghe nói, Lôi Hạo bị người tên Tiêu Phàm gây thương tích. Thương thế của hắn tại hạ đã đi xem, về sau sư tôn cũng đi một chuyến, nhưng cuối cùng vẫn không thể làm gì. Thủ pháp của Tiêu Phàm hết sức kỳ lạ.
Vân Tranh nghĩ lại nói.
- Đó là do các ngươi trình độ có hạn mà thôi.
Thanh niên cẩm bào khịt mũi coi thường.
- Thiếu gia nói đúng.
Vân Tranh gật gật đầu nói, chẳng những không giận, ngược lại ánh mắt nhìn về phía thanh niên cẩm bào tràn ngập vẻ kính sợ.
Nếu như đổi lại là một người khác nói như vậy, Vân Tranh đoán chừng đã khó chịu, thậm chí động thủ.
Bản thân dù sao cũng là Thất Phẩm đỉnh phong Luyện Dược Sư, mà sư tôn Sở Văn Hiên hắn, lại là Bát Phẩm Luyện Dược Sư, vậy mà bị người ta xem thường, đây không phải vũ nhục sư đồ bọn hắn sao?
Có điều lời này phát ra từ trong miệng thanh niên cẩm bào, Vân Tranh lại không thể không phục.
Bởi vì thanh niên cẩm bào không phải ai khác, chính là người Sở Gia thừa kế hợp pháp thứ nhất của Luyện Dược Thế Gia, xếp thứ ba trong Thánh Thành Bát Tuấn, Sở Nhạn Nam.