Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
- Đồ Lục!
Tiêu Phàm nào dám khinh thường Ngô Thánh Tri, Tu La Kiếm dùng hết toàn lực chém ra, Hồn Lực trong cơ thể hắn phun trào, Tu La Kiếm rạch ra một đường kiếm dài hơn chục trượng.
Kiếm khí hình xoắn ốc bắn ra, những nơi đi qua đều bị nghiền ép, đâm vào Long Hình Kiếm Khí của Ngô Thánh Tri.
Quỷ dị là, hai đạo kiếm khí vậy mà lại quấn lấy nhau, tạo ra lực xoắn đáng sợ, nhất thời không ai làm gì được ai.
- Tiểu tử, khó trách ngươi dám ngông cuồng như thế, thì ra là có chút bản lĩnh!
Ngô Thánh Tri sắc mặt âm trầm nhìn Tiêu Phàm, mũi kiếm của hắc kiếm trong tay hắn có kiếm khí ra vào.
Tiêu Phàm miệng thở dốc, trên trán chảy không ít mồ hôi, một kích vừa rồi mặc dù ngăn cản thành công Ngô Thánh Tri, nhưng cũng khiến hắn tiêu hao rất lớn.
Sức mạnh ý chí bộc phát của Tu La Huyết Mạch vô cùng cường đại, nhưng cũng là sức ép lớn đối với Tiêu Phàm.
Cứ như vậy, Tiêu Phàm căn bản không kiên trì được bao lâu, hắn cũng rốt cục cũng biết được cực hạn của bản thân, miễn cưỡng có thể ngăn cản công kích của Chiến Đế đỉnh phong, nhưng không đủ để giết chết Chiến Đế đỉnh phong.
Dù sao, cảnh giới chênh lệch như vậy, nhất là sự lĩnh ngộ sức mạnh thiên địa, hoàn toàn khác biệt một trời một vực.
- Phải nghĩ cách rời khỏi khu vực này, nếu không có thể người bị giữ lại sẽ là mình, dù sao Ngô Thánh Tri cũng không nhìn ra thân phận của mình, chỉ cho là mình có được Tu La Điện bí kỹ mà thôi.
Trong lòng Tiêu Phàm nghĩ thầm, cũng có chút lo lắng.
- Nếu như có thể nghĩ ra biên pháp khắc chế sức mạnh thiên địa, vậy Chiến Đế đỉnh phong cũng không phải quá đáng sợ.
Tiêu Phàm mị mị hai mắt, chân đạp Thiên Lý Đằng Quang Thuật không ngừng thay đổi thân hình.
Dù vậy, thân thể hắn vẫn bị cương phong quét trúng, máu tươi trào ra.
- Ngô Thánh Tri, chết đi!
Đột nhiên, một tiếng gầm vang lên, chỉ thấy một đạo Kim Sắc chiến kích từ trên trời bổ xuống, trực tiếp xé rách phong bạo vây xung quanh, một bóng dáng quen thuộc rơi vào tầm mắt Tiêu Phàm.
Nhưng mà, trên mặt Tiêu Phàm cũng không hiện ra vẻ vui mừng, ngược lại lại lộ ra vẻ lo lắng, bởi vì người kia không phải ai khác, chính là Bàn Tử vừa mới chạy tới.