Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Với thực lực hiện giờ của Tiêu Phàm, cho dù không thể đánh bại Chiến Đế đỉnh phong Ngô Thánh Tri, nhưng mà hắn có thể đánh một trận với Ngô Thánh Tri, thăm dò cực hạn của bản thân.
Nếu như hắn muốn, Ngô Thánh Tri muốn đuổi theo hắn, cũng không phải dễ dàng như vậy.
Dù sao, Tu La Thần Dực nắm giữ tốc độ nhanh nhất thế gian, mặc dù có chút khoa trương, nhưng trong số những người Chiến Đế cảnh, về phương diện tốc độ quả thật không mấy người có thể là đối thủ của Tiêu Phàm.
- Sao thế, ngươi bây giờ mới biết trốn không thoát, cho nên không trốn nữa?
Ngô Thánh Tri dữ tợn nhìn chằm chằm Tiêu Phàm, nhìn thấy Tiêu Phàm bất vi sở động, trên mặt ông ta rốt cục lộ ra tiếu dung.
Hắn thấy, Hồn Lực của Tiêu Phàm đã tiêu hao tương đối, cho dù còn lại một chút, cũng không còn bao nhiêu.
- Thánh Thành nắm giữ tài nguyên tốt nhất, nhưng mà lại nuôi một đám đồ bỏ đi, giống như ngươi, nếu cho ta thêm một chút thời gian, giết ngươi dễ như giết gà giết chó.
Tiêu Phàm hỏi một đằng, trả lời một nẻo, cười lạnh nhìn Ngô Thánh Tri.
Trốn? Tiêu Phàm cho đến bây giờ, còn chưa bao giờ nghĩ tới việc chạy trốn, nếu như không phải Ngô Thánh Tri là Chiến Đế đỉnh phong, Tiêu Phàm sợ hắn gây bất lợi cho Bàn Tử, Quan Tiểu Thất cùng Vân Khê, Tiêu Phàm căn bản sẽ không chạy trốn.
- Giết ta như là giết gà giết chó?
Ngô Thánh Tri mặt mũi dữ tợn, trên trán nổi gân xanh,giống như có côn trùng đang ngọ nguậy:
- Nếu ngươi không chạy, ta giết ngươi, cũng dễ như giết gà giết chó!
- Oanh!
Dứt lời, quanh thân Ngô Thánh Tri khí thế cuồn cuộn điên cuồng tràn ra, bắn về phía Tiêu Phàm, gió tự nhiên từ bốn phía quét về phía Tiêu Phàm, vô số đầu Cuồng Long hét giận dữ.
- Như ngươi mong muốn!
Tiêu Phàm thần sắc băng lãnh, mặc cho Cuồng Phong Cự Long thôn phệ, trong chốc lát, đầy trời Cuồng Phong Cự Long dung hợp tại một chỗ, đem bốn phía vây kín.
Xa xa nhìn lại, một đầu Phong Long đường kính khoảng trăm dặm đang xoay quanh, nối trời và đất, trên không trung mây đen giăng đầy, khí thế vô cùng đáng sợ.
Không khí giống như bị rút hết, Tiêu Phàm chỉ cảm thấy cuồng phong bốn phía như đao kiếm cứa vào da thịt hắn, một lớp ánh sáng vàng nhàn nhạt bao trùm xung quanh người hắn, ngăn cản tất cả những thứ này.