Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
- Vân Khê!
Ngô Minh nghiến răng nghiến lợi gào lên một tiếng, sát khí nặng nề nhìn chằm chằm thanh niên gầy gò áo bào trắng, trừ Vân Khê ra còn có thể là ai?
Trên mặt Tiêu Phàm lộ ra sự vui vẻ, trong lòng cũng hơi hơi kinh ngạc trước thực lực của Vân Khê, một kiếm phá nát Ý Chí Chiến Đế hậu kỳ, thực lực như vậy, cũng tương đương với Lôi Hạo.
- Ngươi rốt cuộc đã khôi phục tu vi? Chẳng lẽ ngươi cũng muốn đối đầu với Ngô gia chúng ta?
Ngô Minh mặt âm trầm quát.
- Ngươi muốn giết công tử, phải bước qua xác ta trước.
Vân Khê thản nhiên nói, trong mắt lóe lên tia sáng, quanh thân kiếm khí lượn lờ, sắc mặt vô cùng kiên nghị.
Nếu như Vân Khê còn chưa được thấy thực lực chân chính của Tiêu Phàm, hắn có lẽ sẽ không xuất thủ, bởi vì trong lòng hắn vẫn hoài nghi Tiêu Phàm muốn lợi dụng hắn.
Cho dù là trình độ luyện dược cùng tài nghệ y thuật của Tiêu Phàm, Vân Khê cũng có chút hoài nghi, bởi vì Vân Phán Nhi là nhược điểm duy nhất của hắn, Tiêu Phàm rất có thể cố ý tạo ra những điều này để khiến hắn quy thuận.
Nhưng sau khi được thấy thực lực của Tiêu Phàm, Vân Khê biết rõ, Tiêu Phàm thật sự chẳng muốn lấy thứ gì từ chỗ hắn.
Nhất là sau khi Tiêu Phàm đưa cho hắn Bát Phẩm Thối Hồn Đan, trong lòng Vân Khê vẫn luôn tự trách, đến Bát Phẩm Đan Dược cũng đưa cho mình, cho dù cố ý muốn lôi kéo mình thì đã sao chứ?
Hắn vẫn luôn tìm cơ hội báo đáp Tiêu Phàm, bây giờ gặp phải cái phiền toái Ngô gia này, bản thân đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, không phải là cơ hội tốt để báo đáp Tiêu Phàm à, Vân Khê tất nhiên sẽ không dễ dàng bỏ lỡ.
Hơn nữa, hắn cũng rất muốn thử xem sau khi thức tỉnh Cửu Phẩm Chiến Hồn Tiệt Hồn Kiếm, thực lực của bản thân sẽ như thế nào.
- Công tử?
Nghe được hai chữ này, Ngô Minh đầu tiên là sững sờ, sau đó cười gằn:
- Vân Khê a Vân Khê, ngươi thật đúng là đồ ngu, Thánh Thành nhiều gia tộc mời ngươi gia nhập như vậy, cho ngươi làm Khách Khanh Trưởng Lão ngươi lại không đồng ý, bây giờ lại kêu một cái kẻ ngoại lai là công tử?