Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Tiêu Phàm cẩn thận từng li từng tí đem mỗi một giọt nước mắt dùng bình ngọc thu lại, tựa như bảo bối, hai tay vuốt ve khuôn mặt Tiểu Ma Nữ, nhẹ giọng nói:
- Đời này, ta sẽ không để ngươi rơi một giọt nước mắt.
- Là ta sai, là ta không đủ kiên cường!
Tiểu Ma Nữ lắc đầu, vội vàng ngừng nước mắt, nức nở nói.
Tiêu Phàm không nói, ôm Tiểu Ma Nữ vào lòng, hai người chăm chú ôm cùng một chỗ, cái ôm này thật lâu, thời gian như đứng lại trong thời khắc này.
- Thật xin lỗi, để ngươi đợi lâu.
Hồi lâu, Tiêu Phàm lúc này mới buông Tiểu Ma Nữ ra.
- Ngươi có thể tới là tốt rồi.
Tiểu Ma Nữ nín khóc mỉm cười, chỉ là nàng vô luận như thế nào cũng che giấu không được dung nhan trắng bệch.
Tiêu Phàm cau mày, con ngươi gắt gao nhìn chằm chằm Tiểu Ma Nữ, con ngươi mạnh mẽ co lại, không thể tưởng tượng nổi kêu lên:
- Thân thể ngươi tại sao như vậy?
Bây giờ Tiêu Phàm không kém gì Bát Phẩm Luyện Dược Sư, lấy nhãn lực hắn tự nhiên liếc mắt liền nhìn ra tình trạng cơ thể Tiểu Ma Nữ.
Giờ phút này, Hồn Lực trong cơ thể Tiểu Ma Nữ còn thừa không có mấy, thật giống như bị một cỗ lực lượng nào đó hút đi, sinh cơ trôi qua, tùy thời đều có thể thân tử đạo tiêu.
Khó trách sắc mặt nàng tái nhợt như giấy trắng, tựa như bị một trận bệnh nặng.
Chủ yếu nhất là, lấy nhãn lực Tiêu Phàm lại nhìn không ra nguyên nhân cụ thể, khiến cho Tiêu Phàm có chút nghĩ không ra.
- Không có việc gì, có thể thấy được ngươi là tốt rồi.
Tiểu Ma Nữ cười nói, nàng đã quên tình trạng cơ thể bản thân, nhìn thấy Tiêu Phàm liền đã thập phần thỏa mãn.
- Vớ vẩn!
Tiêu Phàm sầm mặt lại, đưa tay bắt lấy mạch Tiểu Ma Nữ, Hồn Lực lặng yên phóng thích hướng về thể nội Tiểu Ma Nữ tìm kiếm.
- Trên đời này nếu không có ngươi, ta sống còn có ý nghĩa gì? Hơn một năm nay cố gắng còn có ý nghĩa gì?
Nhìn thấy Tiểu Ma Nữ còn muốn phản bác, Tiêu Phàm quát khẽ.
- Ta?
Đôi mắt đẹp của Tiểu Ma Nữ trong suốt, mũi mỏi nhừ, nhẹ nhàng tựa ở trong ngực Tiêu Phàm.
- Yên tâm, có ta ở đây, ngươi không có việc gì.