Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Ở đây có 10 vạn Cực Phẩm Hồn Thạch, cầm lấy rồi cút đi!
Giọng nói bình tĩnh mà trầm thấp của Tiêu Phàm vang vọng khắp tửu lâu, tất cả đám người đều lộ ra vẻ kinh ngạc, tiểu tử này quả thật rất to gan, cũng dám nói chuyện như vậy với Vương Mậu Giang.
Phải biết ở chỗ này, thế lực của Vương gia không phải nhỏ, bằng không người Công Tôn gia tộc ở Thượng Trọng Thiên cũng sẽ không tìm hắn dẫn đường.
Nhưng mà rất nhanh liền có không ít người lấy lại tinh thần, trong mắt tràn ngập sự khinh thường.
10 vạn Cực Phẩm Hồn Thạch là một món tiền không hề nhỏ, không phải người bình thường có thể bỏ ra được.
Cho dù ở Hạ Trọng Thiên của Thánh Thành, cũng chỉ có những thiên tài thiếu niên của các đại gia tộc mới có thể bỏ ra được, Tiêu Phàm nhìn qua chỉ giống như một người bình thường không thể bình thường hơn, sao có thể có 10 vạn Cực Phẩm Hồn Thạch chứ?
- Ha ha ~
Vương Mậu Giang không cố kị gì cả cười ha hả, đưa tay vung lên, Hồn Giới của Tiêu Phàm lập tức rơi vào trong lòng bàn tay của hắn, khinh miệt nhìn Tiêu Phàm nói:
- 10 vạn Cực Phẩm Hồn Thạch, ngươi thật sự coi ta là đồ đần, chỉ bằng ngươi cũng có thể bỏ ra 10 vạn...
Lời còn chưa dứt, Vương Mậu Giang đột nhiên im bặt, tiếu dung trên mặt lập tức đông cứng, không biết phải làm sao nhìn Tiêu Phàm, trong con ngươi đầu tiên là lóe lên sự kinh ngạc, sau đó lại trở nên rét lạnh.
- Vương huynh, sao vậy?
Hai nam tử bên cạnh Vương Mậu Giang nghi hoặc nhìn Vương Mậu Giang, mặc dù Vương Mậu Giang ra mặt giúp Công Tôn Oanh đầu tiên khiến bọn họ vô cùng khó chịu vì đã bỏ lỡ cơ hội nịnh nọt Công Tôn Oanh.
Nhưng mà, bọn họ cũng khó chịu khi Vương Mậu Giang bị một tiểu bối vô danh tiểu tốt khinh thường, nếu như ngay cả Vương Mậu Giang cũng bị khinh thường như vậy, thì hai người bọn họ xuất thủ đoán chừng cũng chẳng tốt đẹp gì hơn.
- Sẽ không phải thật sự có 10 vạn Cực Phẩm Hồn Thạch chứ?
Có người thấp giọng hoảng sợ nói.
Những người khác nghe vậy, tất cả đều lộ ra vẻ kinh hãi, cũng chỉ có như vậy mới có thể giải thích, vì sao Vương Mậu Giang lại đột nhiên không nói tiếp nữa.