Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Tốc độ nam tử áo bào xanh chạy trốn khiến đám người kinh ngạc một trận, thật lâu chưa có lấy lại tinh thần.
- Xem ra xác thực không phải Đường Bất Tứ chân chính.
Bàn Tử khẽ cười một tiếng, mặc dù hắn không biết Đường Bất Tứ là ai, nhưng có thể danh chấn Thánh Thành, nghĩ đến không phải thế hệ bình thường.
Huống chi, nếu Đường Bất Tứ nổi danh như thế làm sao có thể ở chỗ này cùng một nhóm người bình thường huyên thuyên.
Nam tử trung niên căn bản không có một chút phong phạm, ngược lại giống một tên ăn uống chùa, nhìn thấy người khác liền như chuột chạy trốn, tại sao có thể là Đường Bất Tứ chân chính.
Nhưng Tiêu Phàm bọn hắn nghi hoặc là nam tử trung niên nhát gan như thế lại dám giả mạo Đường Bất Tứ danh chấn Thánh Thành, thật đúng là cần dũng khí rất lớn?
Đang lúc đám người thất thần, mấy đạo thân ảnh đi đến, liếc mắt quét toàn trường lầu hai, sau đó trực tiếp hướng về một bàn Tiêu Phàm bọn hắn đi tới.
Bọn Tiêu Phàm thần sắc bình tĩnh, nhìn mấy người đi tới, cầm đầu là một thiếu nữ mặc quần dài trắng, nửa người trên là phi phong áo lông chồn, yêu mị lại lộ ra mấy phần thanh thuần.
Tiêu Phàm liếc mắt liền nhận ra thiếu nữ này, chính là Công Tôn Oanh một trong ba người Công Tôn gia tộc lần trước tại Ly Hỏa Đế Đô gặp gỡ, một người thanh niên Công Tôn Lôi khác bị Tiêu Phàm một bàn tay đập bay, ký ức Công Tôn Oanh khẳng định đối với Tiêu Phàm vẫn còn mới mẻ.
- Sẽ không tình cờ như thế chứ.
Tiêu Phàm nhăn nhăn, trong lòng cảm giác nặng nề.
Đang lúc Tiêu Phàm nhìn lại, ánh mắt Công Tôn Oanh cũng vừa lúc trông lại, bốn mắt đối chọi, đôi mắt đẹp của Công Tôn Oanh lóe lên, sau đó lộ ra một tia nghiền ngẫm.
Ở sau lưng nàng là bốn thanh niên nam nữ ăn mặc hoa phục, ánh mắt nhìn về phía Công Tôn Oanh tràn ngập vẻ cung kính, trong đó ánh mắt ba thanh niên nam tử thỉnh thoảng đảo qua Công Tôn Oanh.
Đúng lúc này, lại một đạo thanh âm vang lên, Công Tôn Oanh cau mày một cái nhìn về phía sau lưng.
- Công Tôn tiểu thư, lần trước là ta sai, ngài đại nhân bỏ qua cho tiểu nhân, xem ta thả một cái rắm đi.