Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Bị đá ra?
Hỏa Hoàng cau mày một cái, ánh mắt lấp lóe, cả mặt đều là vẻ không tin nhìn Tiêu Phàm, giống như đang nói ngươi muốn mượn cớ, cũng nên tìm cái cớ nào hợp lý một chút.
- Ha ha, đây chính là đệ nhất thiên tài trong miệng đám người Đại Ly các ngươi, có vẻ như cũng chỉ như vậy mà thôi.
- Bị đá ra? Cũng kiếm một cái cớ hợp lý một chút, theo như ngươi nói, ta cũng bị đá ra, tất cả chúng ta đều bị đá ra, có cần để ngươi tham gia khảo hạch một lần nữa hay không.
- Ta cũng bị đá ra, nếu như cho ta một cơ hội nữa, ta nhất định sẽ thành công thông qua khảo hạch.
Tiếng nói châm chọc, khinh thường trong nháy mắt như bao phủ Tiêu Phàm.
Cũng khó trách bọn họ không tin, qua nhiều năm như vậy, Nam Vực Đại Bỉ sơ tuyển đều là như thế, chưa bao giờ có người nói mình bị Chiến Hồn Điện đá ra.
Bởi vì đây chẳng qua là Huyễn Cảnh mà thôi, Huyễn Cảnh sao có thể đá người được đây?
Nghe được lời nói của đám người, Tiêu Phàm ngoảnh mặt làm ngơ, bất tri bất giác đi đến bên cạnh Kiếm Hoàng cùng Hỏa Hoàng, trong đầu hắn hồi tưởng lại hình ảnh mấy giây trước.
Lúc Tu La Kiếm, Phệ Hồn Huyết Tàm, U Linh Chiến Hồn điên cuồng thôn phệ trái tim huyết sắc, huyết sắc không gian liền bắt đầu bị phá thành mảnh nhỏ, sau đó chậm rãi biến thành hắc sắc.
Cũng ngay lúc đó, bên trong hắc ám đột nhiên ngưng tụ thành một bàn chân khổng lồ, Tiêu Phàm còn chưa kịp bóp nát bạch sắc ngọc phiến trong tay thì đã bị sức mạnh này đánh bay.
Khi hắn xuất hiện lần nữa, đã ở trên quảng trường, vết máu trên người hắn cũng là của trái tim huyết sắc kia, cảm nhận được ánh mắt kinh ngạc bốn phía, Tiêu Phàm vội vàng đổi một bộ y phục mới.
Nghĩ vậy, Tiêu Phàm mở bàn tay ra, bạch sắc ngọc phiến vẫn còn nằm trong lòng bàn tay, suy nghĩ một chút, Tiêu Phàm vội vàng thu hồi bạch sắc ngọc phiến.
Một màn này, Kiếm Hoàng cùng Hỏa Hoàng vừa hay nhìn thấy, hai người nhìn nhau, ánh mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.
- Chẳng lẽ tiểu tử này thực sự là bị Chiến Hồn Điện đá ra?