Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Đám người ngẩng đầu nhìn về phía không trung, đó là bốn nam tử mặc trường bào màu trắng, phục sức thống nhất, trên người lộ ra một cỗ khí tức tùy tiện, bá đạo.
Nhất là ánh mắt nhìn về phía bọn Tiêu Phàm, tràn ngập một loại coi thường, như nhìn một chút sâu kiến.
- Các ngươi là người nào?
Hỏa Hoàng như lâm đại địch, đề phòng nhìn bốn người không trung nói.
- Ta bảo các ngươi dừng lại, không nghe thấy sao?
Đối phương tựa như căn bản không nghe Hỏa Hoàng nói, một nam tử khôi ngô cầm đầu trong bốn người mở miệng nói, ngữ khí ngạo nghễ, con ngươi thỉnh thoảng đảo qua phía trên boong thuyền.
- Ngừng.
Hỏa Hoàng quát nhẹ một tiếng, đối phương là bốn Chiến Đế cảnh, hắn và Kiếm Hoàng mặc dù không sợ, nhưng nếu như đối phương muốn giết chết học viên Chiến Hồn Học Viện, bọn hắn cũng không ngăn cản được.
Hơn nữa, Phi Độ Chiến Thuyền cho dù toàn lực đi đường cũng tuyệt đối so ra kém Chiến Đế cảnh, dứt khoát liền để Phi Độ Chiến Thuyền dừng lại.
- Vừa nãy các ngươi có nhìn thấy một đứa bé trai hay không?
Nhìn thấy phi thuyền dừng lại, nam tử khôi ngô áo bào trắng trên mặt lóe qua vẻ hài lòng.
Vừa dứt lời, một cỗ khí thế cường đại xông thẳng lên boong thuyền, một chút Chiến Hoàng cảnh làm sao có thể chịu đựng được Ý Chí trùng kích của Chiến Đế cảnh.
Tiêu Phàm cùng đám người Bàn Tử còn may, nhưng những tu sĩ Chiến Hoàng cảnh hậu kỳ Chiến Hồn Học Viện chưa chắc có thể ngăn cản được.
- Các hạ không khỏi quá phận rồi đi.
Hỏa Hoàng nhìn thấy một đám học viên mặt lộ vẻ khó coi, một bước tiến lên, khí thế Chiến Đế cảnh tản ra đem cỗ áp lực kia ngăn cản lại.
Học viên Chiến Hồn Học Viện lập tức buông lỏng một hơi, cảm kích nhìn Hỏa Hoàng.
- Lão đồ vật, ngươi muốn chết hay sao?
Nam tử khôi ngô áo bào trắng mở trừng hai mắt, rất có một bộ tư thế xuất thủ.
- Con mẹ nó ngươi mới tìm chết, ngươi là cái thá gì, hỏi chúng ta cũng liền thôi, còn diễu võ giương oai, chúng ta nợ ngươi hay sao?