Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Ánh mắt chuyển qua, đôi mắt Tiêu Phàm nhìn về đạo thân ảnh hư không nơi xa, sát khí trong con ngươi lấp lóe.
Đó là một lão đầu tóc hoa râm, mặc cẩm bào đường viền bạch sắc, tóc trắng choàng sau vai, đầu đội ngọc phiến, lộ ra quý khí bức người, rất có một phen vận vị tiên phong đạo cốt.
Khí thế trên người hắn phiêu hốt bất định, căn bản bắt không kịp, Tiêu Phàm đều nhìn không thấu, nhất định là Chiến Đế cảnh không thể nghi ngờ.
- Ngươi cho là ta là muốn đánh bại hắn để tìm đến cảm giác thành tựu sao?
Tiêu Phàm coi thường lão giả áo bào trắng, lão giả áo bào trắng mặc dù khiến hắn kiêng kị, nhưng còn chưa tới cấp độ e ngại.
Lông mày lão giả áo bào trắng nhíu lại, hắn nào nghĩ đến Tiêu Phàm có thể cùng hắn nói chuyện như vậy, không phải hắn nên gật đầu đáp ứng, sau đó lập tức cút ngay nơi này sao?
- Vậy ngươi muốn như thế nào?
Lão giả áo bào trắng khó chịu nói.
- Giết hắn!
Tiêu Phàm lạnh lùng cười một tiếng, Tu La Kiếm cầm trong tay từng bước một hướng
YwEYtAkeUẟ Phi Mạch đi đến.
- Phi Mạch đã bại, ta thay hắn nhận thua, ngươi muốn bồi thường cái gì, ta đều có thể đáp ứng ngươi!
Lão giả áo bào trắng cảm nhận được Sát Ý trên người Tiêu Phàm, trong lòng cảm giác nặng nề.
Tiểu tử này chẳng lẽ còn muốn thực ở trước mặt ta giết Phi Mạch hay sao? Nếu như sư tôn ngươi đến nơi này còn tạm được, về phần ngươi thì còn non lắm.
Trong lòng lão giả áo bào trắng cực kỳ khinh thường, một hậu sinh tiểu bối, hắn nào để ở trong mắt.
Đột phá Chiến Đế cảnh, thiên phú tất nhiên trọng yếu, nhưng không chỉ có dựa vào riêng thiên phú, bằng không Đại Ly Đế Triều Bát Phẩm Chiến Hồn không ít, vì sao Chiến Đế cảnh ít ỏi như thế?
Nắm giữ Bát Phẩm Chiến Hồn cũng vẻn vẹn chỉ đại biểu có hi vọng trở thành Chiến Đế, hơn nữa hi vọng không nhỏ, nhưng cũng không thể đại biểu nhất định có thể trở thành Chiến Đế.
Chí ít, trong mắt ông lão mặc áo trắng, Tiêu Phàm không thể nào là Chiến Đế, nếu không phải Chiến Đế, muốn vượt giai chiến đấu, cơ hội thắng lợi quá mức xa vời.