Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Hồn Lực trong cơ thể trôi đi, Tiêu Phàm đối với Ẩm Huyết cũng có chút thận trọng, dù là đối mặt với bọn Hận Thiên, Mạch Quy cùng Nguyên Thiên Nhất cũng không có loại áp lực này.
Phiêu Linh Ý Cảnh, nếu như ứng phó những người khác, có lẽ không mấy người là đối thủ của hắn.
Đáng tiếc, hắn gặp phải Tiêu Phàm, Hồn Lực trong cơ thể Tiêu Phàm vô cùng khủng bố, một chút điểm cướp đoạt ấy đối với hắn mà nói căn bản không quan trọng gì.
Hơn nữa còn có Sát Ý ngăn cản, Hồn Lực trôi qua cũng càng ngày càng chậm.
- Sát Phạt Chi Kiếm.
Tiêu Phàm khẽ nói một tiếng, Tu La Kiếm trong tay đột nhiên tỏa ra một tia chớp lóe, quang mang xuất hiện rất nhanh cũng biến mất rất nhanh.
Lấy thực lực Tiêu Phàm bây giờ, một kiếm này dù không sử dụng toàn lực cũng tuỳ tiện có thể chém giết Hoàng Phủ Chiến Hoàng.
Lúc Sát Phạt Chi Kiếm biến mất, con ngươi Ẩm Huyết hơi hơi co rụt lại, hắn cảm nhận được một cỗ nguy cơ to lớn, không chút do dự hướng một bên tránh đi.
Thời điểm hắn lách mình, một sợi tóc dài bị một đạo kiếm khí vô hình cắt lấy, con ngươi Ẩm Huyết mãnh liệt rung động một cái.
- Kiếm thật nhanh, công kích ngưng tụ thành một đường!
Ẩm Huyết hít sâu một cái, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Phàm cũng thay đổi.
Tiêu Phàm cũng có chút ngoài ý muốn, hắn mặc dù đã sớm biết Ẩm Huyết là ai, nhưng hắn cũng không nghĩ đến, thiên phú Ẩm Huyết vậy mà cường đại như thế, liếc mắt liền nhìn ra công kích của mình.
Đương nhiên, nhìn ra là một chuyện, ngăn cản lại là một chuyện khác, tựa như Ninh Vô Thánh lúc trước cũng nhìn ra một kiếm này của Tiêu Phàm, cuối cùng không phải vẫn bị Tiêu Phàm chém chết sao.
- Lực phản ứng của ngươi cũng không tệ.
Tiêu Phàm không mặn không nhạt nói.
- Hừ!
Ẩm Huyết hừ lạnh một tiếng, lần nữa phóng tới Tiêu Phàm, căn bản không có bất kỳ e ngại gì.
Hắn xuất thủ nhanh, hung ác, chuẩn, chiêu chiêu đều muốn mạng người, nhưng mỗi một chiêu đều bị Tiêu Phàm tuỳ tiện phá giải, điều này khiến sắc mặt Ẩm Huyết khó coi vô cùng.
Tiêu Phàm mặc dù liên tục lùi về phía sau nhưng vẫn lộ ra phong khinh vân đạm, ngay cả thở mạnh đều không thở một hơi.