Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
- Thế nào, không muốn nói à?
Tiêu Phàm thấy Ngọc Diện Vô Tình Ngọc Hi do dự, hắn mị mị hai mắt, cảm giác không có chút kiên nhẫn nào.
Trong bàn tay Tiêu Phàm lần nữa xuất hiện lệnh bài tích điểm của Ngọc Diện Vô Tình.
- Ta nói.
Ngọc Diện Vô Tình thấy thế, vội vàng mở miệng nói, trong tay hắn đột nhiên xuất hiện một quyển da cừu, chần chờ một chút, lúc này mới ném quyển da cừu cho Tiêu Phàm:
- Là trong quyển này ghi chép lại.
Tiêu Phàm nhận lấy quyển da cừu, nhìn đường vân thần bí bên trên, trong nháy mắt giống như chạm phải điện, ngây ra tại chỗ.
Trên quyển da cừu vẽ rất nhiều đường vân quỷ dị, viền đường vân có một đạo sáng huyết sắc, huyết sắc quang mang giống như một chuôi huyết sắc bảo kiếm, vô cùng sắc bén.
Trong bàn tay Tiêu Phàm lại xuất hiện một quyển da cừu cơ hồ giống nhau như đúc, không phải, nói cho đúng, chất liệu bề ngoài giống nhau như đúc, chỉ là đường vân phía trên hoàn toàn khác biệt.
Quyển da cừu này trong tay hắn là quyển mà lần trước trộm tại bảo khố Hoa Gia, không nghĩ tới Ngọc Diện Vô Tình cũng có một quyển.
Lúc Tiêu Phàm xuất ra quyển da cừu kia, hai người Ngọc Diện Vô Tình và Lưu Ly cũng kinh ngạc không thôi, làm sao Tiêu Phàm cũng có một quyển.
- Chỉ dựa vào quyển da cừu này, ngươi làm sao biết tìm tới nơi này?
Tiêu Phàm lúc này mới phát hiện bầu không khí có chút không thích hợp, lại nhìn về phía Ngọc Diện Vô Tình nói.
- Ngươi không phát hiện, hướng đi đường vân phía trên quyển da cừu của ta cùng hướng đi sơn mạch Đọa Lạc Cốc giống nhau như đúc sao?
Ngọc Diện Vô Tình mặc dù rất không muốn nói, nhưng xuất phát từ sự hiếu kỳ với bảo vật, hắn vẫn nói ra suy nghĩ trong lòng.
Nghe được lời Ngọc Diện Vô Tình, Tiêu Phàm đạp không bay lên, từ phía trên cao mấy ngàn thước quan sát tất cả phía dưới.
Trong tay cầm quyển da cừu, so sánh vời địa hình phía dưới, hắn lúc này mới phát hiện, Ngọc Diện Vô Tình cũng không nói sai, chuôi huyết sắc bảo kiếm đồ giữa quyển da cừu chính là vị trí Hắc Sắc Thạch Sơn này.