Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
- Đi!
Nhìn thấy Tiêu Phàm chuẩn bị xuất thủ, nam tử trung niên Chiến Hồn Học Viện hét lớn một tiếng, không chút do dự xoay người rời đi, trong nháy mắt biến mất trong tầm mắt mọi người.
Chín người khác đâu còn dám lưu lại, một kiếm Tiêu Phàm vừa rồi dọa đến vãi cả linh hồn bọn hắn.
Mấy hơi thở, mười người Chiến Hồn Học Viện liền không thấy tăm hơi, chỉ có Tiêu Phàm một người cầm kiếm đứng ở không trung.
Tiêu Phàm cũng không truy sát, hắn cùng với những người Chiến Hồn Học Viện này không oán không cừu, không nhất thiết phải giết bọn hắn.
- Xem ra, bọn hắn không phải ta đưa đến.
Tiêu Phàm thản nhiên nói, bang một tiếng, Tu La Kiếm vào vỏ, Tiêu Phàm lách mình xuất hiện ở bên cạnh đám người Bát Đội Trưởng.
Đám người cũng bị khí thế Tiêu Phàm cho chấn kinh, thật lâu mới hồi phục tinh thần lại.
Nghe được Lời nói Tiêu Phàm, khóe miệng đám người giật một cái. Bọn hắn đương nhiên không phải ngươi mang tới, nếu như dám theo lấy một sát thần như ngươi, bọn hắn đoán chừng sớm đã một mệnh ô hô.
- Đi thôi.
Bát Đội Trưởng hít sâu một cái, liếc mắt nhìn Tiêu Phàm thật sâu, liền hướng lấy chân trời vọt tới.
Về phần Quỷ La chết, đám người không nhắc tới một lời, coi như Quỷ La chết trong Long Hoàng Đế Đô.
Dù sao, Tiêu Phàm vừa mới triển lộ thực lực, Bát Đội Trưởng cũng không nguyện ý đắc tội, những người khác tự nhiên không nguyện ý đắc tội Tiêu Phàm.
Một đường không nói gì, hai ngày sau đó, nhóm Tiêu Phàm xuất hiện trước một dãy núi rộng lớn, Bát Đội Trưởng không mở lời, ai cũng không dám nói chuyện.
Bọn hắn không biết Bát Đội Trưởng sở dĩ không dám nói chuyện, cũng là sợ tên sát thần Tiêu Phàm này.
Hồi lâu, đám người rốt cục dừng lại trước một hẻm núi u sâm, hai bên hẻm núi là vách đá cao vút trong mây, không thể nhìn thấy phần cuối.
Phía trước, một trận gió băng lãnh thổi phần phật, giống như từng lưỡi đao cắt đứt trên mặt, vô cùng đau nhói.
- Đến rồi, nhiệm vụ ta đã hoàn thành, các ngươi đi vào đi.
Bát Đội Trưởng như trút được gánh nặng, lắc mình một cái liền biến mất không thấy đâu nữa.