Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Trong tiểu viện, bộ dáng Tiêu Phàm như không thèm để ý, nhưng mà trong lòng hắn thì vô cùng khẩn trương.
Với lực lượng một mình hắn muốn tận diệt sáu mươi sáu sát thủ Diêm La Phủ, thật sự là không có khả năng, cũng không phải là Tiêu Phàm không phải đối thủ của những người này.
Nếu như toàn lực ứng phó, Tiêu Phàm vẫn có thể nắm chắc giết được hai phần ba số người. Thời gian ba tháng qua đi, hắn so với hồi diệt sát trên trăm Chiến Hoàng cảnh Ninh gia còn mạnh hơn rất nhiều.
Đương nhiên, những sát thủ này cũng không phải dễ ăn, đều là tu sĩ tinh anh trong Chiến Hoàng cảnh cùng giai, có điều bọn hắn vẫn không lọt vào mắt Tiêu Phàm.
Nếu như giết từng người một, Tiêu Phàm tự tin có thể diệt sạch toàn bộ bọn chúng. Có điều những người này sẽ không đần độn đứng ở đó để Tiêu Phàm giết. Lúc tự biết mình không địch lại được, bọn hắn tuyệt đối sẽ chạy trốn.
Trong giới sát thủ có một chuẩn tắc mọi người đều biết, chính là kích đầu tiên chưa giết chết được kẻ địch thì đều sẽ rời đi, không được đánh giá thấp thực lực kẻ địch, đây là điều căn bản để bọn hắn có thể sống sót.
Dù sao, nếu Tiêu Phàm động thủ, sát thủ khác nhất định sẽ lập tức vây quanh. Giết chết Tiêu Phàm thì thôi, nếu giết không chết, bọn hắn sẽ lập tức tan ra bốn phía.
- Tiểu tử, còn chờ cái gì nữa? Không phải bị dọa sợ rồi à?
Đột nhiên, một thanh âm vang lên bên tai Tiêu Phàm, chỉ thấy một hắc y nhân cao gầy khiêu khích nhìn Tiêu Phàm, trong mắt đều là vẻ khinh thường.
- Thật đúng là đồ bỏ đi, hai người liên thủ mà còn chết mất một người, cho ngươi vị trí đó cũng vô dụng. Chỉ tiêu lần này, ngươi cũng đừng mong có được.
Một nam tử áo đen khác tương đối mập mạp nói.
Bởi vì Tiêu Phàm che mặt, tất cả bọn hắn căn bản không nhận ra Tiêu Phàm, cũng không phát hiện điểm khác thường của Tiêu Phàm.
Tiêu Phàm lạnh lùng liếc nhìn hai người, không nói gì thêm, nhưng mà trong lòng hắn thì cười thầm.
- U a, còn dám mắt trừng mắt nhìn ta, nói ngươi còn không phục sao?
Hắc y nhân mập mạp bỗng nhiên đứng dậy, tư thế chuẩn bị xuất thủ.
- Tất cả mọi người yên tĩnh chút!
Đột nhiên, một tiếng buồn bực vang lên trong sân.