Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Thời gian thong thả trôi qua, một lúc lâu sau, Tiêu Phàm cơ hồ đem hai hàng Dược Tài trên giá gỗ tất cả đều nhìn một lần, trong lúc đó thừa dịp hai người không chú ý, Tiêu Phàm còn làm mấy cái tiểu động tác.
Quả nhiên như hắn sở liệu, hai hàng Thất Phẩm Linh Dược trên giá gỗ đều rất ít, chỉ có bốn cây.
Bất quá Tiêu Phàm không chút khách khí, trực tiếp đem bốn cây Dược Tài lấy đi, về phần Lục Phẩm Linh Dược ngược lại không ít, Tiêu Phàm cũng lấy tầm mười gốc.
Một cử động kia khiến huynh đệ Hoa Thiên Bảo hai người thập phần khó chịu, bất quá lại không thể làm gì.
Tiêu Phàm cũng giống như nhìn ra hai người khó chịu, thở dài nói:
- Ai, không có năm loại linh dược còn lại, chỉ có thể dùng mười mấy loại góp cho đủ số.
Hoa Thiên Bảo cùng Hoa Thiên Minh hiển nhiên không tin, bất quá cũng không có phá, chỉ cần Tiêu Phàm có thể cứu chữa cho tốt Hoa Thiếu Phi, vài cọng linh dược lại như thế nào.
- Hoa gia chủ, cái này?
Tiêu Phàm há miệng muốn nói, lại không dám nói tiếp, chỉ là con ngươi thỉnh thoảng quét về phía hai hàng giá gỗ khác.
Hoa Thiên Bảo chỗ nào còn không biết ý tứ tiểu tử này, đoán chừng không hố một kiện đồ vật là không muốn rời bảo khố.
- Huyền Dược Sư xin cứ tự nhiên.
Hoa Thiên Bảo thản nhiên nói.
- Vậy thì cảm ơn Hoa gia chủ.
Tiêu Phàm nhếch miệng cười một tiếng, nếu như không phải Hoa Thiên Bảo quá quan tâm nhi tử bảo bối của hắn, nào sẽ để Tiêu Phàm hung hăng càn quấy như thế.
Đã sớm coi Tiêu Phàm là một con ruồi, một bàn tay chụp chết.
Tiêu Phàm ốc còn không mang nổi mình ốc, hướng về hai hàng giá gỗ nhỏ khác đi đến. Một đường tìm kiếm Dược Tài, tâm tư hắn lại một mực xác định bảo bối Bạch Thạch cảm ứng kia, hắn trong lòng đã đại khái xác nhận vị trí.
Đương nhiên, hắn tự nhiên sẽ không trực tiếp hướng tới nơi đó, mà là tha một vòng, cái nào cũng sờ sờ, cũng xem, tựa như mỗi kiện vật phẩm đều yêu thích không buông tay.
Nửa nén hương thời gian, Tiêu Phàm rốt cục chất đầy đồ vật mới dừng lại, con ngươi hắn rơi vào một khối tảng đá đen sì.