Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Sắc mặt Long Vũ thập phần bình tĩnh, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm Tiêu Phàm, thỉnh thoảng lấp lóe, con mắt linh động tựa như biết nói chuyện khiến Tiêu Phàm hơi tê tê.
- Cô gái nhỏ này không phải nhận ra ta chứ.
Trong lòng Tiêu Phàm khẩn trương tới cực điểm, tu luyện tới bây giờ, hắn đối mặt một người còn không có khẩn trương như thế.
Quan trọng nhất không phải vì thực lực, mà là vẻn vẹn sợ đối phương nhận ra hắn mà thôi.
Trong lòng Tiêu Phàm có một vạn con Thảo Nê Mã đang lao nhanh, Sát Vương Thí Luyện nhìn qua đơn giản, nhưng trên thực tế thật đúng là bộ bộ kinh tâm, chí ít đối với hắn mà nói là như thế này.
- Không có gì, chỉ là ta tối hôm qua mất một kiện đồ vật, ta hoài nghi là nàng trộm.
Long Vũ chỉ Huyết Yêu Nhiêu trong ngực Tiêu Phàm nói.
Lời này vừa nói ra, bốn phía một mảnh xôn xao, không ít người nhao nhao rời xa Tiêu Phàm mấy bước.
Trộm đồ vật Cửu Công Chúa đây không phải muốn chết sao? Phải biết, Đế Chủ cùng Nhị Đế Tử đều sủng ái Cửu Công Chúa nhất.
Lúc trước Cửu Công Chúa bởi vì phát bệnh kém chút hương tiêu ngọc vẫn, Đế Chủ đau lòng nhức óc, hiện tại Cửu Công Chúa phục sinh, còn không cưng chiều cục cưng quý giá của mình?
Chỉ có Long Thần lộ ra vẻ cổ quái, tối hôm qua Đế Cung đều rất bình tĩnh, nào có thứ gì bị trộm.
May mắn là khuôn mặt Huyết Yêu Nhiêu thật sâu vùi sâu vào trong ngực Tiêu Phàm, hắn căn bản nhìn không thấy, bằng không Long Thần tự nhiên cũng có thể liếc mắt nhận ra Huyết Yêu Nhiêu.
- Nàng trộm hay không không liên quan đến ta, ta cũng chỉ là một người đi đường, bất quá giờ phút này bản thân nàng bị trọng thương, mà ta là một Luyện Dược Sư, trước tiên đem nàng cứu tỉnh, ngươi tìm nàng đòi đồ vật là được.
Tiêu Phàm giờ phút này chỉ muốn thay Huyết Yêu Nhiêu chữa thương, chỗ nào quản được nhiều như vậy.
Hơn nữa, hắn cũng không thể bại lộ thân phận, đây mới là phiền toái nhất.
- Được.
Long Vũ gật đầu, chỗ sâu đáy mắt lóe qua một vòng quang mang giảo hoạt, nhìn Long Thần nói: