Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Phụ tử Long Thần muốn để Tiêu Phàm chữa khỏi cho Long Tiêu, trong lúc nhất thời cũng không biết ra tay thế nào. Nếu như Tiêu Phàm thực sự là người của Tam Đại Tổ Chức Sát Thủ, bọn hắn đi tìm Tiêu Phàm, Tiêu Phàm cũng không có khả năng gặp bọn hắn.
Thậm chí, Tiêu Phàm sẽ không chút do dự chạy trốn, dù sao hắn suýt thì tự tay phế Long Tiêu, muốn chữa khỏi cho Long Tiêu cũng không phải dễ dàng như vậy.
Hơn nữa bây giờ còn đang trong Sát Vương Thí Luyện, Tiêu Phàm không có khả năng tin tưởng bất luận kẻ nào.
Tính toán của phụ tử Long Thần, Tiêu Phàm tất nhiên không biết. Sau khi Tiêu Phàm rời khỏi Hàn Vân Cung liền trực tiếp đạp không mà lên, không bao lâu liền bay ra khỏi Đế Cung.
Mấy ngày trước đây, người Tam Đại Tổ Chức Sát Thủ lục tục xuất hiện, bên trong Đế Cung phòng vệ nghiêm ngặt, nhưng mà mấy ngày nay lại thư giãn rất nhiều.
Với năng lực Tiêu Phàm, lúc Đế Cung phòng thủ buông lỏng, muốn rời đi cũng không phải là chuyện khó khăn.
Trên một đường phố phồn hoa náo nhiệt, Tiêu Phàm thay một bộ áo bào trắng, cả người nhìn qua tràn đầy tinh thần, khí tức trên người vô cùng bình ổn, căn bản không mảy may có bộ dáng sát thủ.
- Long Hoàng Đế Đô cũng không tệ, có vẻ như so với Ly Hỏa Đế Đô còn phồn hoa hơn một chút.
Tiêu Phàm đi ở trên đường cái, chỗ này cũng nhìn một cái, chỗ kia cũng nhìn một cái, nào giống người tham gia Sát Vương Thí Luyện, hoàn toàn chính là đến để đi dạo.
Về phần sát thủ khác, Tiêu Phàm không biết bọn hắn hiện tại thế nào, có điều cái này đối với hắn không quan trọng, hắn có thể thông qua hay không, mấu chốt vẫn là liệu hắn có thể ở chỗ này chờ đủ một tháng không.
Long Hoàng Đế Đô ban đêm cũng vô cùng náo nhiệt, đèn đuốc sáng trưng, đáng tiếc chưa quen cuộc sống nơi đây, Tiêu Phàm không biết nên làm cái gì.
- Tìm một phòng nghỉ ngơi một đêm cho khỏe rồi tính.
Tiêu Phàm bất đắc dĩ lắc đầu, cuối cùng quyết định, nếu lãng phí thời gian, chi bằng an tâm lĩnh ngộ Hủy Diệt Chi Ý cùng Khoái Mạn Chi Ý.
- Giá!
- Cút ngay!
Đột nhiên, một đạo thanh âm từ nơi xa phía sau hắn truyền đến, Tiêu Phàm quay đầu lại, chỉ thấy một cự hổ cao lớn chạy vội trên đường phố, mạnh mẽ đâm tới, những nơi đi qua, người ngã ngựa đổ, bụi bặm cuồn cuộn.