Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Có thể giết người không?
Lời nói bình tĩnh của Tiêu Phàm quanh quẩn bên tai đám người. Nụ cười trên mặt tất cả mọi người hơi hơi ngưng tụ, ai cũng không nghĩ tới Tiêu Phàm vậy mà không phải cầu cứu Bát Đội Trưởng.
Bát Đội Trưởng cũng lộ ra một tia kinh ngạc, lúc này trầm ngâm nói:
- Từ lúc các ngươi rời khỏi Sinh Tử Đấu Trường, sinh tử của các ngươi liền không liên quan gì đến ta, chỉ cần đừng chậm trễ hành trình là được.
Bát Đội Trưởng ý tứ rất rõ ràng, các ngươi muốn tự giết lẫn nhau, không liên quan đến ta, chỉ cần đừng ảnh hưởng đường ta đi, các ngươi thích như thế nào thì như thế đó.
- Mẹ kiếp, tiểu tử này thật cuồng ngạo, chẳng lẽ hắn muốn giết mắt ưng hay sao?
- Từ khí tức trên người hắn phán đoán nhiều nhất cũng là Chiến Hoàng sơ kỳ mà thôi. Mắt ưng là Chiến Hoàng trung kỳ, hắn có thể là đối thủ sao?
- Không biết, mắt ưng đoán chừng cũng sẽ không bỏ qua cho hắn, chờ xem kịch vui đi.
Đám người trêu tức nhìn Tiêu Phàm, trong mắt bọn họ, tiểu tử này nhất định tự tìm cái chết.
- Ha ha, tiểu tử ngươi thật đúng là vượt quá ta dự liệu, muốn cùng ta giao thủ đúng không? Câu nói vừa rồi ta nói vẫn giữ y nguyên, nhường ngươi ba chiêu, sau ba chiêu, ta muốn tính mệnh của ngươi.
Mắt ưng cất tiếng cười to.
- Ồn ào!
Một tiếng quát nhẹ vang lên, ngay sau đó, đám người cảm nhận được một đạo hàn mang bạch sắc lóe lên một cái rồi biến mất, tốc độ nhanh vô cùng, nếu như không phải chân thực cảm nhận được một cỗ khí khắc nghiệt, bọn hắn còn coi là mình đang nằm mơ.
Đột nhiên nụ cười trên mặt nam tử đeo mặt nạ hắc ưng dừng lại. Trong ánh mắt kinh ngạc của đám người, đầu mắt ưng bỗng từ trên cổ lăn xuống, máu tươi phụt ra, như là suối phun.
Phốc!
Trong chớp mắt, não cùng thân thể mắt ưng bắn ra vô số kiếm khí, đem thi thể hắn quấy đến vỡ nát, chỉ còn một trận huyết vụ tràn ngập tại hư không.
Ánh mắt những người khác cũng trong nháy mắt ngưng kết lại, tất cả mọi người trợn mắt hốc mồm, miệng chữ O đủ để nhét quả trứng vịt.
- Chết rồi?
Thanh âm run run vang lên, có thể nghe rõ ràng được thanh âm hít sâu một hơi.
Mắt ưng là Chiến Hoàng trung kỳ, lại bị một chiêu của hắn chém giết! Hơn nữa, không có người nào nhìn thấy Tiêu Phàm xuất thủ thế nào, đây mới là sự tình khiến bọn hắn kinh ngạc nhất.
Cương phong trên không tàn phá bừa bãi, đám người cảm giác cổ mình có chút phát lạnh. Nếu như một kiếm kia hướng về bản thân, há không phải mình cũng chết rất nhanh.