Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Mộ Dung Tuyết đứng ở đó, thân thể lung la lung lay, nhưng quanh thân đã có một cỗ sát khí tỏa ra, giống như đao lại cũng giống như kiếm, cho người ta một loại cảm giác người lạ chớ tới.
- Đây là kiếm khí, hay là đao khí?
Phong Lang nhìn khí tức kì lạ biến hóa quanh thân Mộ Dung Tuyết, cũng không nhịn được động dung.
- Rõ ràng là kiếm khí, lại ẩn chứa đao khí?
Tiêu Phàm cũng cảm thấy hết sức kỳ lạ, bất quá trong lòng rất nhanh liền có một loại ý nghĩ, nói ra:
- Có thể là bởi vì vốn là Chiến Hồn loại đao, lại tu Kiếm Đạo, hoặc là vốn là Chiến Hồn loại kiếm, cuối cùng tu Đao Đạo, thú vị.
- Vậy hiện tại làm sao bây giờ?
Phong Lang gật đầu, vừa nghĩ tới dẫn Mộ Dung Tuyết rời đi, chính là một chuyện phiền phức.
- Y hẳn chỉ là bởi vì tính cảnh giác, không cho người khác tới gần, đây chỉ là bản năng phòng ngự của thân thể, không thể không nói, Ý Chí của hắn không phải mạnh mẽ bình thường, loại tình huống này còn có thể khống chế thân thể.
Tiêu Phàm hít sâu một cái, cũng bị ý chí cường đại này của Mộ Dung Tuyết cảm nhiễm.
Người bình thường sau khi hôn mê, căn bản không cảm ứng được bên ngoài, nhưng Mộ Dung Tuyết lại khác, lúc này hắn vẫn còn đang suy nghĩ cách bảo vệ bản thân.
Lấy sự hiểu biết của Tiêu Phàm đối với con người, loại người này sẽ không tin tưởng bất luận kẻ nào, bằng không không có khả năng lúc nào cũng duy trì cảnh giác cao như vậy.
- Thôi, ai bảo ngươi cứu huynh đệ của Tiểu Kim đây, cũng không thể mặc kệ ngươi.
Tiêu Phàm thở dài một hơi, lấy ra một cây Long Văn Kim Châm, búng ngón tay một cái, trực tiếp xuyên thấu Hồn Lực phòng ngự quanh thân Mộ Dung Tuyết, bắn vào bên trong Hồn Hải của hắn.
Mặc dù Mộ Dung Tuyết vẫn duy trì cảnh giác cao, nhưng thân thể căn bản không thể phản kích, muốn giết hắn cũng không phải là việc khó gì.
- Bùm!
Giống như một quả bong bóng bị xuyên thủng vậy, quanh thân Mộ Dung Tuyết truyền đến một tiếng vang nhỏ, chỉ một thoáng, đao khí cùng kiếm khí quanh người hắn tất cả đều tiêu tán không thấy.
Cùng lúc đó, Mộ Dung Tuyết bỗng mở ra hai mắt, con ngươi băng lãnh đảo qua mấy người Tiêu Phàm, sau đó xoay người rời đi, không nói câu nào.