Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Tiêu Phàm rời Thần Châm Các, rất nhanh liền quen việc đi tới trúc viên của Bắc Lão.
- Lão sư.
Tiêu Phàm đứng ở bên ngoài trúc viên gọi vài câu, lại không nghe thấy Bắc Lão trả lời.
Tiêu Phàm cau mày một cái, đẩy cửa sân đi vào, trong sân vắng vẻ, không có bất luận bóng người nào, bất quá lúc Tiêu Phàm nhìn về tiểu viện phía trước lại lộ ra vẻ kinh ngạc.
Ở ngoài viện có từng đạo kình phong tàn phá bừa bãi, tựa như lưỡi đao lăng lệ.
Khiến Tiêu Phàm rất ngạc nhiên là, những lưỡi đao này tạo thành quy luật chuyển động quỷ dị, mỗi một đao dường như đều đại biểu cho một loại Ý cảnh, huyền diệu tới cực điểm.
- Đao khí đang vẽ Hồn Văn?
Tiêu Phàm kinh ngạc vô cùng:
- Chẳng lẽ lão sư đang điêu khắc?
Nghĩ vậy, Tiêu Phàm lẳng lặng đứng ở đó, quan sát lấy hướng đi đao phong kia, đao khí biến hóa, lúc đầu lưỡi đao cùng đao khí biến hóa chậm chạp, Tiêu Phàm có thể tuỳ tiện bắt kịp.
Nhưng theo thời gian trôi qua, đao khí càng lúc càng nhanh, lưỡi đao cũng càng ngày càng quỷ dị, dù là Tiêu Phàm mắt thường bắt rất nhanh cũng có chút thấy không rõ, thậm chí đến cuối cùng, Tiêu Phàm có cảm giác hôn mê.
- Lão đầu tử lại đang điêu khắc.
Bắc Thần Phong một mặt chán chường chạy tới, nhìn thấy động tĩnh trong phòng liền lộ ra một tia không thích, chẳng khi nhìn về phía Tiêu Phàm, Bắc Thần Phong lại cười nhẹ nhàng:
- Sư thúc, ngươi thực sự là sư huynh của gia gia Mộng Điệp ư?
Tiêu Phàm không trả lời Bắc Thần Phong, tất cả tâm thần hắn hoàn toàn đắm chìm trong vô tận đao khí, trong mắt hắn, tựa như cả tòa gian phòng đều bị đao khí bao phủ.
- Vậy mà chìm vào trong đó?
Bắc Thần Phong kinh ngạc nhìn Tiêu Phàm, cũng không quấy rầy hắn, ngồi ở một bên trên bàn đá một mình uống trà.
Phốc!
Sau nửa ngày, Tiêu Phàm bỗng nhiên phun ra một ngụm máu tươi, thân thể bay ngược ra mười mấy mét mới dừng lại, sắc mặt trắng bệch vô cùng, cả người nhìn qua tâm lực lao lực quá độ.
- Sư thúc, ngươi không sao chứ.