Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Nam Cung Vũ thần sắc băng lãnh nhìn thi thể Nam Cung Thiên Dật, một cỗ khí tức lạnh lẽo tập trung vào Bàn Tử.
Bàn Tử toàn thân khẽ run lên, hắn không phải kinh ngạc Nam Cung Vũ hoài nghi bản thân giết chết Nam Cung Thiên Dật, mà là Nam Cung Vũ có loại thái độ này với hắn.
Quá lạnh lùng, không giống như một phụ thân nói chuyện với nhi tử, mà giống như một cừu nhân.
- Đúng.
Bàn Tử cắn răng nói.
- Hắn là đại ca ngươi, ngươi lại muốn giết hắn?! Một tên nghiệt súc!
Nam Cung Vũ gầm thét một tiếng, trở tay một chưởng vỗ trên bờ vai Bàn Tử.
Bàn Tử nào sẽ nghĩ đến Nam Cung Vũ sẽ ra tay ứng phó mình? Nhưng nếu biết, Bàn Tử cũng sẽ không hoàn thủ, chỉ là hắn phát hiện lòng thêm đau nhức.
Phốc! Phun ra mấy ngụm máu tươi, thân hình Bàn Tử đột nhiên bay ra mười mấy mét, trên mặt đất trượt đến mấy mét mới dừng lại, mặt đất lưu lại một đạo vết máu thật sâu.
Một màn bất thình lình khiến tất cả mọi người ngạc nhiên không thôi.
- Nam Cung Vũ, hổ dữ không ăn thịt con, con mẹ nó ngươi là người sao? Nam Cung Thiên Dật là bị ta giết chết, có bản sự hướng đến ta!
Tiêu Phàm lách mình xuất hiện ở bên người Bàn Tử, hướng về phía Nam Cung Vũ nơi xa gào thét nói.
Cũng khó trách Tiêu Phàm tức giận như vậy, Bàn Tử như thế nào cũng là nhi tử Nam Cung Vũ, vậy mà hắn ra tay tàn nhẫn như thế.
Thậm chí trong lòng Tiêu Phàm có ý nghĩ, Bàn Tử tuyệt đối không phải là thân sinh Nam Cung Vũ, bằng không làm sao hắn hạ thủ được.
- Ngươi là thứ gì, trẫm giáo huấn nhi tử, lão tử giáo huấn nhi tử là thiên kinh địa nghĩa, liên quan gì đến ngươi?
Nam Cung Vũ lạnh lùng quét ngang, nhìn hằm hằm Tiêu Phàm. Trên người sát cơ nở rộ, nếu như không phải kiêng kị Túy Ông, lão tử đã sớm một bàn tay đập chết tiểu tử ngươi, nhìn tiểu tử ngươi còn có thể thuyết tam đạo tứ hay không.
- Đúng vậy, Lão Tử giáo huấn nhi tử, thiên kinh địa nghĩa, nhưng lão tử bảo hộ huynh đệ cũng là thiên kinh địa nghĩa!
Tiêu Phàm mảy may không nhường, gian nan đỡ Bàn Tử dậy, giận dữ hét.