Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Phẩm giai U Linh Chiến Hồn có thể thăng cấp, việc này đã đủ khiến Tiêu Phàm chấn kinh, nhưng hiện tại khiến Tiêu Phàm càng thêm chấn kinh là U Linh Chiến Hồn có thể tùy ý biến hóa.
Hắn nghe qua không ít Chiến Hồn kỳ dị, nhưng còn chưa nghe nói Chiến Hồn có thể tùy ý biến hóa.
Vì xác minh suy nghĩ trong lòng, Tiêu Phàm thử nghiệm nhiều lần, U Linh Chiến Hồn thỉnh thoảng hóa kiếm, thỉnh thoảng hóa đao, thỉnh thoảng hóa thành Chiến Hồn loại Hồn Thú, thậm chí còn có thể diễn hóa Chiến Hồn thuộc tính đặc biệt.
Nội tâm Tiêu Phàm rất lâu không thể bình tĩnh, U Linh Chiến Hồn thực sự quá quỷ dị, hắn âm thầm suy đoán có lẽ việc này cùng hắn liên tục mới có thể thức tỉnh U Linh Chiến Hồn có liên quan.
- Thôi, U Linh Chiến Hồn cường đại, với ta mà nói chỉ có thể là chuyện tốt.
Tiêu Phàm hít sâu một cái, vừa mới chuẩn bị tiếp tục lĩnh ngộ Sát Phạt Chi Kiếm.
Nhưng mà!
Keng ~ hư không đột nhiên nổi lên một đạo gợn sóng, thanh âm giống như chuông gió êm tai vang lên, bốn phía vô số đường cong đột nhiên biến mất không thấy gì nữa, một sợi quang mang lờ mờ tiến vào trong tầm mắt Tiêu Phàm.
Lúc hắn tỉnh lại, vô số đường cong đã biến mất không thấy gì nữa, khi hắn nhìn về phía nơi xa, con ngươi bỗng nhiên co rụt lại, hít vào mấy ngụm hơi lạnh, ánh mắt ngơ ngác.
- Đây là?
Hồi lâu, Tiêu Phàm mới thốt ra hai chữ, thần sắc cực kỳ chấn động.
Tại vị trí hắn là một chỗ không gian bao la, nói cho đúng là một quảng trường to lớn bị phong kín, bốn phía vách tường trên quảng trường điêu khắc một vài bức tranh cổ xưa.
Có Nhân Tộc, có Hồn Thú, cũng có một vài chủng tộc không biết tên, như người như thú, chỉ là điêu khắc tản ra một loại khí tức chân thật, tựa như muốn sống lại.
Đương nhiên điều này không đủ để cho Tiêu Phàm giật mình, khiến hắn khiếp sợ là trên quảng trường có từng dãy pho tượng đứng sừng sững, có người mặc chiến giáp võ sĩ, có chiến sĩ mình trần, cũng có thú tộc uy vũ bá khí...
Pho tượng sinh động như thật, nhìn kỹ phía trên còn có một vài đường vân chằn chịt cực kỳ quỷ dị, nếu như không phải không cảm nhận được bất cứ sức sống gì, Tiêu Phàm tuyệt đối coi bọn chúng là vật sống.