Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Nhất Tử nói Tiêu Phàm lần trước chỉ là may mắn thắng hắn, nói vậy cũng không hoàn toàn sai, dù sao lúc ấy sát khí nồng đậm, bộc phát khí thế quả thực không phải thực lực chân chính của hắn.
Nhưng có thời điểm vận khí cũng là một phần thực lực. Nhất Tử dát vàng lên mặt bản thân, Tiêu Phàm căn bản không thèm để ý, dù sao ở trong mắt Tiêu Phàm, Nhất Tử hẳn sẽ phải chết.
Hai đạo thân ảnh tựa như tia chớp va chạm kịch liệt trên không. Thiết Vũ Hỏa Điêu dưới chân Nhất Tử thỉnh thoảng phun ra từng đạo hỏa diễm, khiến Tiêu Phàm cực kỳ khó giải quyết.
Giờ phút này hắn đối mặt không chỉ là một Chiến Hoàng cảnh Nhất Tử, mà là hai Chiến Hoàng cảnh, hơn nữa thực lực Thiết Vũ Hỏa Điêu kia cũng không kém Nhất Tử.
- Rống!
Tiểu Kim gầm thét, thiếu chút nữa thì muốn phóng lên trời, nhưng lại bị lời của Tiêu Phàm ngăn cản:
- Tiểu Kim, giết hai súc sinh thôi, không cần ngươi xuất thủ.
Tiểu Kim cũng có biết về thực lực Tiêu Phàm, ánh mắt lộ ra vẻ lo lắng, nhưng nó vẫn lựa chọn tin tưởng lời Tiêu Phàm. Tiêu Phàm có tự tin này, khẳng định cũng có thực lực này.
- Hỏa Vũ Toàn Phong!
Nghe thấy Tiêu Phàm gọi hắn là súc sinh, Nhất Tử lập tức nhe răng trợn mắt.
Một đạo huyết sắc ánh lửa lóe lên, hóa thành một vòng xoáy. Vòng xoáy càng lúc càng lớn, mang theo một cỗ lực thiêu đốt đáng sợ.
Xa xa nhìn lại, hỏa diễm vòng xoáy kia như là từng đầu kim ô xoay quanh mà thành, mang theo Sát Thế đáng sợ, hình thành một vòng xoáy thông đạo.
- Phong Ý, Sát Ý, Hỏa Diễm Kiếm Ý?
Hai mắt Tiêu Phàm khẽ híp một cái, hỏa diễm gió lốc cực kỳ đáng sợ, vậy mà ẩn chứa ba loại lực lượng Ý cảnh.
Uy lực một kiếm này dù là bị áp chế thì Chiến Hoàng trung kỳ đoán chừng cũng không dám đối kháng.
Cả hai chênh lệch một tiểu cảnh giới, Tiêu Phàm tất nhiên sẽ không kiên trì xông lên, hắn mặc dù là thiên tài có thể vượt giai chiến đấu, nhưng Nhất Tử cũng không phải hạng người bình thường.
Đối mặt với Chiến Hoàng trung kỳ thông thường, Tiêu Phàm tự nhiên không sợ hãi, nhưng mà chính diện giao phong cùng Nhất Tử, Tiêu Phàm cũng không dám khinh thường.