Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Hiện trường một mảnh tĩnh mịch, đám người câm như hến, có thể rõ ràng nghe được tiếng tu sĩ hít thở.
- Đồ nhi ngoan, nhớ kỹ đưa rượu tới cho ta.
Một đạo âm thanh phiêu miểu đánh vỡ bình tĩnh, lúc đám người lấy lại tinh thần thì đã không gặp thân ảnh Túy Ông.
Nếu như không phải vừa nãy có nhiều con mắt nhìn như vậy, có lẽ mọi người còn coi là Túy Ông cho tới bây giờ chưa từng xuất hiện.
Ánh mắt đám người nhìn về phía Tiêu Phàm biến đổi liên tục, bắt đầu từ khinh thường đến trào phúng, nhưng hiện tại không người nào dám khinh thường Tiêu Phàm.
Riêng người sư tôn này đã đủ khiến tất cả mọi người uống một bình dấm.
Không ít người ảm đạm thối lui, không dám đắc tội sát thần Tiêu Phàm này.
- Tiêu Phàm, ngươi không sao chứ.
Đột nhiên, một đạo thanh âm hùng hậu từ đằng xa truyền đến, ngay sau đó một đạo thân ảnh hỏa hồng bay vụt mà tới.
Xa xa nhìn lại giống như một khỏa thiên thạch, nhuộm đỏ một mảnh bầu trời.
Hỏa Hoàng xuất hiện ở trước mặt Tiêu Phàm, nhìn thấy Tiêu Phàm không việc gì, rốt cục thở phào, sau đó con ngươi hung lệ liếc nhìn lấy toàn trường, lạnh giọng nói:
- Là kẻ nào không có mắt tìm Tiêu Phàm gây phiền phức?
Đám người nghe vậy toàn thân phát run, vừa mới đi một Chiến Đế cường giả, hiện tại lại tới Hỏa Hoàng. Tiêu Phàm này đến cùng là thân phận gì, vậy mà được nhiều cường giả như vậy coi trọng?
Bọn hắn không dám cùng Hỏa Hoàng đối mặt, vẻn vẹn khí tức liền áp chế bọn họ.
- Hỏa Hoàng sư... Tiền bối, sự tình đã qua.
Tiêu Phàm đi đến bên người Hỏa Hoàng, vỗ bả vai Hỏa Hoàng nói.
Hắn thiếu chút nữa thì kêu Hỏa Hoàng sư huynh, bất quá vẫn là kịp thời đổi giọng điệu. Bình thường kêu kêu Hỏa Hoàng sư huynh cũng liền thôi, ngay trước mặt nhiều người như vậy vẫn nên cho Hỏa Hoàng một chút mặt mũi.
Huống chi hắn cũng không muốn bại lộ thân phận Bắc Lão, Bắc Lão cùng Túy Ông rất cường đại, nhưng cuối cùng vẫn phải dựa vào bản thân.
Chỉ có thực lực bản thân đủ mạnh mới có thể không sợ điều gì.
- Vậy là tốt rồi.
Hỏa Hoàng thu liễm khí thế, trong nháy mắt cảm giác cùng một người bình thường không sai biệt lắm, cùng người vừa nãy hoàn toàn như hai người khác nhau.