Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Chiến Đế?
Ánh mắt Úy Nguyệt Sinh không ngừng run rẩy, con ngươi không ngừng co vào, tràn ngập sợ hãi, sư tôn Tiêu Phàm lại là một tôn Chiến Đế?
Hắn mặc dù thân làm Đại Thống Lĩnh Đại Ly Đế Triều, nhưng cũng không dám cùng Chiến Đế cường giả là địch, bởi vì Nam Cung gia tộc có lẽ cũng sẽ không vì hắn mà đắc tội một Chiến Đế!
Đám người cũng vì Úy Nguyệt Sinh mà thở dài, con trai của ngươi chết ở trong tay Tiêu Phàm, chẳng những chết vô ích còn muốn bám vào mệnh bản thân!
- Lão... Lão sư, thả hắn đi.
Đúng lúc này, thanh âm Tiêu Phàm vang lên, mặc dù hắn không muốn bái Túy Ông làm sư, nhưng hiện tại ngẫm lại, có một Chiến Đế cảnh làm sư tôn cũng chưa chắc là chuyện xấu.
- Thả hắn?
Túy Ông đột nhiên quay đầu, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc.
Ánh mắt Úy Nguyệt Sinh sáng lên, vội vàng mở miệng nói:
- Tiêu Phàm, việc này về sau, ngươi ta ân oán xóa bỏ!
Đám người cũng kinh ngạc không thôi, vì một người muốn giết chính mình, hắn vậy mà mở miệng cầu tình?
- Xem ra Tiêu Phàm cũng không phải một kẻ ngu xuẩn, rất tự biết mình. Một khi giết Úy Nguyệt Sinh rất có thể đắc tội Nam Cung gia tộc, đến lúc đó, Ly Hỏa Đế Đô tất nhiên hắn nửa bước khó đi.
- Không có cách nào, Úy gia mặc dù không hiện nhưng ai cũng biết rõ, phía sau hắn là Đế Tộc Nam Cung gia tộc, dù là tam đại gia tộc nhất lưu cũng không muốn đắc tội Úy gia.
- Đúng vậy, Tiêu Phàm mạnh, nhưng hắn dù sao chỉ là Chiến Vương cảnh, giờ phút này lui ra sau một bước, Úy Nguyệt Sinh cố nhiên sẽ không cảm kích hắn, nhưng cũng không dám chính diện ứng phó hắn.
Đám người tự cho là đúng nghị luận, rất nhiều người cho rằng Tiêu Phàm cũng không hơn gì cái này, có bản sự trực tiếp diệt Úy Nguyệt Sinh đi, ngươi không phải rất ngông cuồng sao?
Đột nhiên, trên bầu trời thanh âm Tiêu Phàm vang lên lần nữa, đám người nghe vậy, hít vào ngụm khí lạnh.
- Không sai, thả hắn.
Con ngươi Tiêu Phàm rất kiên quyết, thần sắc băng lãnh vô tình:
- Trong vòng một năm, ta sẽ tự mình lấy đầu trên cổ ngươi!