Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Tiêu Phàm rất nhanh đi tới dốc đá phía dưới, khoảng cách dốc đá chỉ có chừng một trăm mét mới chính thức thấy rõ Vô Kiếm Nhai là vật gì.
Dốc đá cao đến trên trăm trượng lại là một chỉnh thể, trơn nhẵn như gương, vách đá tựa như bị một người một kiếm chặt đứt. Vách đá hùng vĩ to lớn, tản ra một cỗ khí tức cổ xưa mênh mông.
Phía trên vách đá có một loại ba động sắc bén lưu chuyển, nhìn kỹ lúc này mới phát hiện, ba động sắc bén là một đám vòng xoáy phong nhận nhỏ.
Rời vách đá chừng hai mét, vòng xoáy nhỏ đột nhiên hóa thành một trận gió tiêu tán trên không trung, tựa như cho tới bây giờ chưa từng xuất hiện.
Ngẩng đầu nhìn lên tựa như toàn bộ vách đá màu xanh đập vào mặt, một loại khí tức nặng nề ép Tiêu Phàm có chút khó thở.
Một người liền có thể nhìn ra Vô Kiếm Nhai không đơn giản, nhưng khiến hắn rất ngạc nhiên là ở bên trên Vô Kiếm Nhai căn bản không cảm nhận được bất luận Kiếm Thế gì.
Cũng may xung quanh Hoang Thạch Bia tản ra một cỗ Phong Chi Khí nên hắn rất nhanh mới lĩnh ngộ Phong Thế.
- Xem ra ta vẫn quá tự đại, cũng không phải mỗi địa phương đều có thể như Hoang Thạch Bia.
Trong lòng Tiêu Phàm cười khổ một tiếng, chậm rãi hướng phía trước đi đến.
Hô!
Đúng lúc này, một đạo khí thế bàng bạc từ phía trước phóng lên tận trời, tu sĩ bốn phía thấy thế liền nhao nhao thối lui ra xa.
- Tam Trọng Kiếm Thế, rốt cuộc lại có người lĩnh ngộ Tam Trọng Kiếm Thế!
- Ai, người so với người làm ta tức chết, ta ở nơi này nửa năm còn chưa lĩnh ngộ Tam Trọng Kiếm Thế, xem ra cả đời này cũng chỉ có thể dừng bước tại Chiến Vương đỉnh phong.
- Không nên tức giận, lĩnh ngộ Kiếm Thế cũng không phải là con đường đột phá duy nhất, vạn nhất một ngày kia cơ duyên xảo hợp lĩnh ngộ Kiếm Ý thì sao, như thế nhất cử liền có thể đột phá Chiến Hoàng cảnh.
- Không sai, các ngươi cũng không nghĩ người đột phá là ai, đó là Ninh gia tiểu thiên tài Ninh Giang. Nghe nói thiên phú hắn còn trên Ninh Triết, tại Ninh gia là thiên kiêu của Ninh Xuyên.