Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Tiêu Phàm vừa dứt lời, cũng từ trên cổ gỡ xuống một khối Tử Sắc ngọc bội. Tương đối một cái, hai khối ngọc bội chất liệu giống nhau, lớn nhỏ cùng đường vân cũng giống nhau như đúc.
Hơn nữa, Tiêu Phàm còn nhìn thấy phía trên cũng có nửa chữ, dù là gần một nửa một bên, Tiêu Phàm có thể phân biệt ra, đó là một chữ "Hoàng".
Đang lúc Tiêu Phàm nghi hoặc, con ngươi Phong Lang co rụt lại, trong lòng nhấc lên kinh đào hải lãng, một cỗ chấn động từ trong mắt chợt lóe lên rồi biến mất.
- Có lẽ chúng ta thật sự có duyên, ha ha.
Tiêu Phàm cười ha ha một tiếng, hắn lại không nhìn thấy dị sắc trong mắt Phong Lang, nói:
- Ngọc bội trả lại ngươi!
- Được.
Phong Lang si ngốc gật gật đầu, ánh mắt một mực dừng lại ở viên Tử Sắc ngọc bội trên tay Tiêu Phàm.
"Ngọc bội kia tại sao ở trong tay công tử, không phải ngài họ Tiêu sao? Chẳng lẽ là mẫu thân một phương?"
- Đừng lo lắng, ta sẽ thắng, Thiên Tàn cũng sẽ không chết.
Tiêu Phàm nhìn thấy Phong Lang thất thần, còn tưởng rằng Phong Lang lại lo lắng an nguy bọn hắn, vỗ vỗ bả vai Phong Lang an ủi.
Phong Lang chỉ là hờ hững gật đầu, đem nghi ngờ chôn thật sâu trong lòng.
Thời gian bảy ngày thoáng cái liền qua đi, Tiêu Phàm mấy ngày nay chân không bước ra khỏi nhà, một lòng đắm chìm lĩnh ngộ Kiếm Đạo, hắn muốn đem tự thân trạng thái điều tiết đến mức tốt nhất.
Đối mặt với Thiên Tàn, hắn cũng không dám có bất kỳ khinh thường, cao thủ chiến đấu, có thời điểm bất luận một sai lầm gì cũng đủ để mất mạng.
- Công tử, đã đến giờ.
Phong Lang đi tới ngoài biệt viện Tiêu Phàm, khẽ gọi nói.
Két! Cửa phòng mở ra, Tiêu Phàm đi tới, cả người nhìn qua bình thản tự nhiên, dường như một người bình thường, bất quá càng là như thế, Phong Lang cảm thấy Tiêu Phàm càng đáng sợ.
Tiêu Phàm cười gật đầu, liền chuẩn bị hướng Sinh Tử Đấu Trường đi.
- Để cho ta đi vào, ta tìm Tiêu Phàm!
Đúng lúc này, một đạo hoàng anh khẽ kêu lên, màng nhĩ Tiêu Phàm rung động một cái, trên mặt lộ ra vẻ cổ quái.
- Huyết Yêu Nhiêu lúc nào đến Ly Hỏa Đế Đô?