Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Bang bang!
Kiếm quang lấp lóe trên không, thanh âm từng đợt kim loại va chạm vang lên. Kiếm Bạch Vô Thường càng lúc càng nhanh, trên người Tiêu Phàm đã không còn một chỗ nào nguyên vẹn.
- Hồng Trần Tiếu!
Thần sắc Tiêu Phàm cứng lại, Tam Trọng Kiếm Thế xuất ra, khí thế sát phạt dày đặc chiếm toàn bộ hư không, vô số mây mù nổ tung.
- Ngươi chỉ biết ra một kiếm này sao?
Bạch Vô Thường cười ha ha, trên mặt trắng bệch có vài tia phơn phớt hồng, mặc dù trong mắt đều là vẻ khinh thường, nhưng trong lòng hắn cũng ngưng trọng vô cùng.
Thời gian dài thi triển Kiếm Ý, hắn cũng phải tiêu hao rất lớn, dù sao hắn cũng mới vừa mới đột phá Chiến Hoàng cảnh, cảnh giới còn có chút bất ổn. Hơn nữa không phải là hắn không muốn lập tức giết chết Tiêu Phàm, mà là hắn căn bản không làm được.
Kiếm Tiêu Phàm có lẽ không nhanh bằng hắn, nhưng luôn luôn có thể tránh thoát công kích trí mạng, hơn nữa tốc độ xuất kiếm cũng không ngừng biến nhanh.
- Muốn chạy?
Đột nhiên, Bạch Vô Thường lạnh lùng cười một tiếng, chỉ thấy sau khi Tiêu Phàm đang vung ra một kiếm liền biến thành một vệt sáng vọt về cuối chân trời, tốc độ nhanh chóng không thể tưởng tượng.
Bạch Vô Thường không chút do dự đuổi theo, hai người xuyên toa mây mù, đèn đuốc sáng trưng phía dưới chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy, tốc độ hai người đạt tới cực hạn.
- Cũng đã rời khỏi Ly Hỏa Đế Đô.
Nửa chén trà nhỏ sau, Tiêu Phàm liếc nhìn phía sau, khóe miệng hiện ra một tia cười lạnh, sau đó trực tiếp lao xuống dưới mặt đất.
Phía dưới dãy núi kéo dài, một mảnh đen kịt, tựa thế rồng cuộn hổ ngồi, Tiêu Phàm mặc một bộ áo bào đen, rất nhanh liền hòa vào trong đó.
- Ngươi chạy không thoát, có đổ máu cũng phải giết chết ngươi.
Bạch Vô Thường cười lạnh, hắn theo đuổi sau lưng Tiêu Phàm không bỏ.
- Chạy? Ta thật không muốn chạy.
Tiêu Phàm cầm trong tay Tu La Kiếm, đứng lơ lửng trên không, lúc còn ở Chiến Vương trung kỳ, hắn dám chiến Chiến Hoàng trung kỳ Tần Đao.
Bây giờ đột phá Chiến Vương hậu kỳ, đối mặt với Chiến Hoàng cảnh Bạch Vô Thường, hắn làm sao phải sợ?