Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Lê Ngự vừa dứt lời, An Lan lắc mình một cái liền đi tới bên cạnh 100 loại linh dược, cầm giấy bút vừa nhìn một phát là nhanh ghi chép vào.
Sắc mặt Tiêu Phàm vô cùng bình tĩnh, đứng tại chỗ, cầm giấy bút viết lưu loát tự nhiên.
- An Lan Đại Sư quả thật lợi hại, tốc độ biện dược này quá nhanh, tiểu tử ngươi tất thua không nghi ngờ.
- Đúng vậy, hắn còn dám cùng An Lan Đại Sư so thua thiệt.
- Người trẻ tuổi chính là khí quá thịnh, thua cũng tốt, xem như một lần giáo huấn.
Tu sĩ bốn phía bàn tán ầm ĩ, có thể tới nơi này đều là người có thân phận địa vị, chỉ là bọn hắn không nghĩ tới đến Trân Kỳ Đại Hội còn có thể gặp được tỷ thí Luyện Dược Sư.
- Lê Tông Sư, đây là đáp án của ta.
Lúc này, Tiêu Phàm đột nhiên dừng động tác, cầm trang giấy trong tay vừa viết xong đưa cho Lê Ngự.
- Xong rồi?
Lê Tông Sư lộ ra vẻ kinh ngạc, vừa rồi hắn liếc qua 100 loại Dược liệu kia, có mấy loại đến cả hắn trong thời gian ngắn cũng đều nhìn không ra.
Dù sao rất nhiều dược liệu từ bề ngoài nhìn qua không hề khác gì nhau, thậm chí ngay cả mùi cũng giống, những Dược liệu kia cần phải nếm vị mới có thể phân biệt.
Nhưng mà tốc độ Tiêu Phàm quá kinh người, cũng khó trách Lê Ngự khiếp sợ như vậy.
- Tưởng là tùy tiện viết ra tên 100 loại dược liệu là có thể qua sao? Thực tự cho mình là đúng.
Đám người xem thường nhìn Tiêu Phàm, thật sự là tuổi Tiêu Phàm quá nhỏ, ai cũng không xem trọng hắn.
- Xong rồi.
Đối với thái độ của tu sĩ bốn phía, Tiêu Phàm xem như không thấy, gật gật đầu khẳng định.
Lê Ngự nhận lấy trang giấy trong tay Tiêu Phàm, mặt ngoài duy trì bình tĩnh, nhưng mà nhưng trong lòng thì thở dài:
- Aizz, người trẻ tuổi chính là người trẻ tuổi, 100 loại Dược liệu đâu có dễ dàng phân biệt như vậy?
Nơi xa, trong mắt An Lan cũng lóe qua một tia khinh thường, tiểu tử này còn giả vờ giả vịt, một lúc nữa xem ngươi chết như thế nào.
Thời gian một nén nhang rất nhanh trôi qua, An Lan rốt cục cũng phân biệt xong một loại Dược liệu cuối cùng, liền đưa đáp án tới.