Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Tiêu Phàm, Hướng Vinh và Tiểu Kim cùng theo sau lưng Y Vân đi vào. Chỉ một thoáng, từng luồng sáng sắc thái rực rỡ khắc sâu vào tầm mắt Tiêu Phàm.
Tại phía trước sân bãi trưng bày đủ loại thạch đầu(đá), màu sắc không đồng nhất, đủ loại lớn nhỏ.
Cái này cùng hình ảnh phán đoán trong lòng Tiêu Phàm hoàn toàn khác biệt, theo lý thuyết, thạch đầu không phải là thạch đầu sao, làm sao còn có nhiều màu sắc như vậy.
Rất nhiều người đang tìm kiếm trong đống loạn thạch, tìm kiếm nguyên liệu thạch trong lòng bản thân ngưỡng mộ.
- Nha, Tam Gia, làm sao hôm nay mới đến?
Nhìn thấy Y Vân đi đến, một nam tử trung niên nghênh đón, xem ra Y Vân đã là khách quen.
- Văn Phường Chủ, ngươi là mong móc hết Hồn Thạch trong túi ta ra chứ gì.
Y Vân cười ha hả, lời nói nửa thật nửa giả, ai bảo hắn mỗi lần đều hao tổn không ít chứ.
- Tam Gia nói giỡn.
Văn Phường Chủ xấu hổ cười một tiếng, hắn cũng không biết nói gì. Ai bảo Y Vân vận khí kém như vậy, mỗi lần đều mở hàng hụt.
- Được rồi, đùa với ngươi thôi, có vật liệu tốt hay không?
Y Vân cười cười, trực tiếp đi đến giữa chỗ thạch đầu.
- Tam Gia, không phải ta lừa ngươi, lần này thật có không ít liệu tốt.
Văn Phường Chủ cười cười, chỉ một đống lam sắc thạch đầu nơi xa nói:
- Những Lam Hải Thạch này ta thật vất vả làm ra, trước đó có một người cắt một khối liệu, ra một gốc Thất Phẩm Thăng Tiên Thảo, Linh Khí dồi dào.
- A?
Ánh mắt Y Vân sáng lên, lập tức bắt đầu đánh giá bên trong một đống đá lam sắc, cược rất nhiều năm thạch đầu. Hắn đương nhiên sẽ không nghe Văn Phường Chủ lay động, hắn sớm đã có một chút kinh nghiệm bản thân.
Không bao lâu, trong tay Y Vân xuất hiện hai thạch đầu, một cái to xấp xỉ bằng đầu người, mà một cái, lại không khác một cái đầu trâu to.
- Tam Gia coi trọng hai cái này?
Văn Phường Chủ cười hì hì đi đến:
- Cái nhỏ này 5 vạn Hồn Thạch, cái lớn 15 vạn.
Hồn Thạch mà Văn Phường Chủ nói, chính là Trung Phẩm Hồn Thạch, một khối thạch đầu ra giá 5 vạn Trung Phẩm Hồn Thạch, ván cược tương đối lớn.