Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Huynh đệ?
Nghe được hai chữ này, toàn thân Phong Lang run rẩy kịch liệt, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Tiêu Phàm, chỉ thấy Tiêu Phàm một mực duy trì nụ cười bình tĩnh.
Con ngươi kia vô cùng thanh tịnh, không có bất kỳ hư tình giả ý gì.
Phong Lang cũng biết, Tiêu Phàm nếu như muốn giết hắn, căn bản không cần tổn sức nhiều như vậy.
- Ta không xứng làm huynh đệ ngươi.
Phong Lang lắc đầu, con ngươi vô cùng kiên định nói.
Tiêu Phàm thở dài, với tính cách Phong Lang, việc đã quyết định là không thể thay đổi. Có điều, Tiêu Phàm vẫn như cũ nói:
- Không phải huynh đệ, thì có thể làm bạn, thương thế của ngươi, ta trị cho ngươi!
Trong mắt Phong Lang lóe lên một tia kích động không hiểu, sau đó hơi hơi chắp tay nói:
- Đa tạ công tử.
Tiêu Phàm bất đắc dĩ, đành phải tùy Phong Lang, có điều lại bổ sung một câu:
- Ta tên Tiêu Phàm, ngươi gọi tên ta là được.
- Danh tự chỉ là một cái danh hiệu mà thôi, không có bất kỳ ý nghĩa gì. Chỉ cần trị khỏi cho thương thế của ta, ngươi chính là công tử của ta.
Phong Lang trịnh trọng nói.
Tiêu Phàm không biết Phong Lang làm như thế, là không muốn để cho hắn cuốn vào vòng xoáy của bản thân mà thôi. Hơn nữa, về sau Phong Lang cũng thực sự coi Tiêu Phàm là huynh đệ đồng sinh cộng tử.
- Tiêu huynh đệ, ngươi đâu rồi?
Đột nhiên, ngoài biệt viện truyền đến một đạo thanh âm quen thuộc.
Phong Lang vội vàng thu liễm khí tức, đi hướng vào trong phòng. Tiêu Phàm lúc này mới đẩy cửa phòng ra, mang theo Tiểu Kim đi ra ngoài, lập tức nhìn thấy hai thân ảnh, vội vàng nói:
- Hướng Trưởng Lão, Tam Gia, có chuyện gì không?
- Tiêu huynh đệ, phương thuốc kia của ngươi rất có hiệu quả, ta trở về dùng một buổi tối, toàn thân liền thoải mái nhiều.
Hướng Vinh cười ha hả nhìn Tiêu Phàm nói, rốt cuộc không có bất kỳ ý tứ khinh thường nào với Tiêu Phàm.
Tiêu Phàm hơi ngoài dự liệu, Hướng Vinh vậy mà mảy may không đề cập tới sự thống khổ của bào dược dịch, liền thấy hắn cũng là hạng người một mực kiên định.
- Cho ta xem.
Tiêu Phàm đi qua, cầm lấy mạch đập Hướng Vinh, lúc này cười nói:
- Chúc mừng Hướng Lão, nhanh hơn so với ta suy nghĩ của ta. Cứ tiếp tục thế này, lại kiên trì một tháng, ta liền có thể trị bệnh cho ngươi.