Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Nhìn thấy Tiêu Phàm duỗi ra hai ngón tay, rất nhiều người thầm mắng Tiêu Phàm cuồng vọng, vậy mà một khắc không nghỉ, liền muốn chiến luôn trận thứ hai, đây không phải muốn chết sao?
Có điều số ít người có thể nhìn ra, ở trận đầu hô hấp của Tiêu Phàm còn chẳng thở gấp một hơi nào, điều này nói lên điều gì?
Một trận chiến vừa rồi, đối với hắn mà nói, thật quá đơn giản.
- Quả nhiên không hổ là U Linh, lại muốn chiến đấu liên tục trận thứ hai, phía dưới, cho mời Đấu Sĩ Nộ Đao thứ hai ra sân!
Người chủ trì hơi kinh ngạc với thực lực của Tiêu Phàm, có điều vẫn lập tức tuyên bố trận Đấu sinh tử thứ hai.
Đám người nhìn lại, chỉ thấy một nam tử khôi ngô khiêng một chuôi Huyết Đao lớn đi tới, hắn mang mặt nạ màu đen, chỉ lộ ra một ánh mắt.
Quanh thân tản ra một cỗ khí thế bá đạo, cuồng phong thổi loạn giống như từng đạo đao cương sắc bén, khiến cho người ta không dám nhìn thẳng.
Người chủ trì không chần chờ chút nào, lập tức tuyên bố trận chiến đấu thứ hai bắt đầu.
Nộ Đao chậm rãi nâng Huyết Đao trong tay lên, chỉ Tiêu Phàm nói:
- Tiểu tử, không phải cuồng vọng đơn thuần, Nộ Đao ta trước nay không để người khác thiệt thòi, ngươi ra tay trước đi.
- Sao mỗi người đều tự cho mình là đúng?
Tiêu Phàm thầm nghĩ trong lòng, lật tay một cái, một chuôi đao không quá lớn, bình thường không thể bình thường hơn xuất hiện ở trong tay.
Sau một khắc, Tiêu Phàm giống như một trận gió biến mất tại chỗ, đám người căn bản không bắt được thân ảnh Tiêu Phàm.
Nộ Đao biến sắc, muốn phản kháng nhưng một cỗ ý lạnh từ trên cổ hắn vòng qua, Huyết Đao trong tay rơi ở trên mặt đất, hai tay bưng bít lấy cổ, một cột máu phóng lên tận trời.
- Chết rồi?
Đám người kinh hãi nhìn phía trên chiến đài, không khỏi xoa xoa con mắt.
Nhanh! Quá nhanh!
Hoàn toàn vượt qua mắt người thường, giơ tay chém xuống, trong nháy mắt lấy đi một tính mệnh Chiến Vương.
Mà tại thời khắc này, Tiêu Phàm dùng sức hất lên, ầm một tiếng, trường đao cắm ở trên chiến đài, sau đó hắn lại duỗi ra ba ngón tay.
- Trận thứ ba?
Đám người lấy lại tinh thần, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Phàm không có bất cứ khinh thường gì.