Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Phốc!
Tiêu Phàm vừa dứt lời, một đạo huyết kiếm bắn về phía hư không, thi thể Đường An phù phù một tiếng ngã xuống đất, ánh mắt kinh khủng gắt gao nhìn chằm chằm Tiêu Phàm.
Đám người lộ ra vẻ kinh hãi, rất nhiều người căn bản không nhìn thấy Tiêu Phàm xuất thủ như thế nào. Chỉ thấy trên cổ Đường An xuất hiện một đường vết máu thật sâu, máu tươi chảy ra như bão táp, vô luận như thế nào không bưng bít được.
Mấy hơi thở về sau, Đường An giãy dụa mấy lần rồi rốt cuộc ngưng thở.
- Đường An chết rồi?
Có người kinh hô, hít vào ngụm khí lạnh.
Những người khác cũng mới hiểu rõ câu nói kia của Tiêu Phàm: Hôm nay, Đường gia ngươi đến bao nhiêu, ta sẽ giết bấy nhiêu!
Hắn cũng không phải là đang nói láo, mà thực đã bắt đầu làm.
- Ranh con, ta muốn giết ngươi!
Đường Mục phẫn nộ tới cực điểm. Hai tròng mắt hơi co rụt lại, nước bọt cuồng phun, trơ mắt nhìn nhi tử chết trước mặt mình, việc này bảo hắn làm sao không giận?
- Để ta giết hắn!
Đường Mục mấy chữ cuối cùng cơ hồ là hét lên, đám người Đường gia nghe vậy nhao nhao nhào lên.
- Y Tam Gia, nơi này giết người có phạm hay không?
Tiêu Phàm chân đạp Phiêu Miểu Thần Tung Bộ tránh thoát đám người, đột nhiên nhìn về phía Y Vân hỏi.
Khóe miệng Y Vân giật một cái, ngươi không phải đã bắt đầu giết à, còn hỏi ta làm gì?
Bất quá hắn vẫn thành thật trả lời Tiêu Phàm:
- Ly Hỏa Đế Đô không phản đối giết chóc, nhưng cũng không ủng hộ giết người. Đương nhiên nếu như không thể hòa giải, nhất định phải bồi thường tất cả tổn thất trong chiến đấu tạo thành.
- Như thế, vậy ta liền yên tâm.
Tiêu Phàm nhếch miệng cười một tiếng. Chỉ cần không đắc tội quyền quý chân chính của Ly Hỏa Đế Đô, hắn liền không sợ hãi.
Đường gia tại Ly Hỏa Đế Đô đoán chừng là gia tộc tam lưu. Đường đường gia chủ vậy mà chỉ có Chiến Vương cảnh đỉnh phong, Tiêu Phàm làm sao có thể sợ hãi.
Không nói hắn đã đột phá Chiến Vương cảnh trung kỳ, cho dù tại Chiến Vương sơ kỳ, Đường Mục muốn giết hắn cũng không hề dễ dàng.
Huống chi nơi xa còn có Tiểu Kim đang thay hắn lược trận, chỉ cần Tiêu Phàm không địch lại, Tiểu Kim tùy lúc chuẩn bị xuất thủ.