Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Vô Thượng Sát Thần
Tiêu Phàm lẳng lặng đứng ở trong sân, mặc cho gió nhẹ lay động thân ảnh. Hắn không nhúc nhích, thời điểm này chính là thời điểm tốt nhất.
Mặt trời chiều ngả về tây, đem thân ảnh hắn kéo ra rất dài, bóng lưng có chút tiêu điều, làm cho không người nào có thể tưởng tượng chủ nhân bóng lưng này chỉ là một thiếu niên mười bảy tuổi.
- Lôi điện và tốc độ ánh sáng rất nhanh, đó là bởi vì không có lực cản của gió, nhưng người lại khác, bất luận là Chiến Vương hay là Chiến Hoàng, chỉ cần di chuyển, gió liền cản trở, nếu như không có sức cản này, có phải sẽ có thể đạt tới tốc độ ánh sáng?
Tiêu Phàm lâm vào trầm tư, tinh thần tiến vào một trạng thái linh động trống không. Cả trời đất vào thời khắc này đều yên lặng đi.
Ô ô ô!!!
Bên tai hắn chỉ có một trận gió thổi qua, ý lạnh tràn ngâp cơ thể.
Đêm rất yên tĩnh, Tiêu Phàm cứ như thế lẳng lặng đứng ở trong gió mát, tinh tế lĩnh ngộ biến động của gió.
Tục ngữ nói, nước vô hình dạng, nhưng gió không giống như thế sao? Hơn nữa gió cũng không hình thù, mắt nhìn căn bản không thấy được.
- Đạt tới như tốc độ ánh sáng có lẽ không có khả năng, nhưng có thể khiến lực cản biến thành động lực của gió, tốc độ có thể sẽ mạnh mẽ tăng lên.
Tinh thần Tiêu Phàm trong nháy mắt sáng ra, có cảm giác hiểu ra nhiều thứ.
Loại cảm giác này, so với việc hắn tu luyện Lục Phẩm Chiến Kỹ tới đỉnh phong còn khiến người ta hưng phấn hơn, làm cho người ta nhiệt huyết dâng trào.
Kiếm Thế, Đao Thế, Quyền Thế, đều là tồn tại vô hình, Kiếm Thế lăng lệ, Đao Thế bá đạo, Quyền Thế cuồng mãnh, Phong Thế kia thì như thế nào?
Giờ phút này, Tiêu Phàm đã hoàn toàn đắm chìm trong lĩnh ngộ Phong Thế, lẳng lặng cảm thụ được khí tức của gió, mặc cho từng tia từng tia gió mát đánh vào trên người.
Ngoài thân hắn tràn ngập một cỗ khí tức như có như không, cùng gió phảng phất ngoài không trung hòa làm một thể.
Trong thế giới của Tiêu Phàm, chỉ còn lại gió.
Tựa hồ qua hồi lâu, lại dường như chỉ trong nháy mắt, Tiêu Phàm đột nhiên hơi rung động một cái, tại hư không lưu lại một đạo tàn ảnh, lúc xuất hiện lần nữa đã cách hơn mười mét, tốc độ cực nhanh.
- Đây chính là Phong Thế! Giống như Kiếm Thế, Kiếm Thế là bản thân tinh thần khí hoà vào kiếm, còn gió lại đem bản thân tinh thần khí hoà vào vô ngần hư không, chỉ là Phong Thế càng khó nắm chắc, cũng càng khó bắt.